Những sinh vật nhợt nhạt với dòng máu đen đang âm thầm xâm chiếm từ rừng sâu đến lòng thành phố. Một bí ẩn đầy ám ảnh mà bạn không nên khám phá.

Tiếng gọi từ vực thẳm xanh thẳm
Mọi chuyện bắt đầu từ những cánh rừng già Adirondack, nơi bóng tối luôn dày đặc hơn bình thường. Sau bài đăng đầu tiên của tôi về thực thể kỳ dị ấy, hộp thư đến tràn ngập những lời giải thích thực dụng: cáo bị ghẻ, lỗi camera, hay chỉ là một con gấu mèo dưới góc độ méo mó. Tôi đã hy vọng họ đúng. Tôi khao khát cái sự tầm thường ấy.
Nhưng rồi, một tin nhắn từ Marek Kowalski đã xé toạc bức màn hy vọng mỏng manh đó. Marek không phải kẻ mơ mộng; anh ta là một chuyên gia diệt mối tại Schenectady, phía tây Albany. Anh ta đã thấy chúng. Nhưng ở một hình hài khác: nhỏ bé hơn, len lỏi hơn và tởm lợm hơn bội phần.
Marek gửi cho tôi những tấm hình. Dưới ánh đèn pin lờ mờ của đường hầm bê tông, những sinh vật ấy hiện lên như một cơn ác mộng dang dở. Chúng có kích thước của loài chuột, nhưng làn da lại trong suốt đến rợn người. Không lông lá. Bên dưới lớp màng nhợt nhạt ấy là những sợi đen dày đặc, bò ngoằn ngoèo khắp cơ thể như những mạch máu bị nguyền rủa. Đó chính là thứ tôi đã thấy ở Adirondack.
Cuộc hội ngộ trong lòng đất thối rữa
Chúng tôi gặp nhau tại một quán ăn ven đô Albany khi hoàng hôn tắt lịm. Marek, một người đàn ông ngoài ba mươi với đôi bàn tay thô ráp của kẻ lao động, kể về chuyến đi săn trong lòng đất vài đêm trước. Anh ta tìm thấy chúng khi đang xử lý một ổ chuột dưới tầng nền của một tòa nhà cổ.
"Chúng di chuyển cùng lũ chuột," Marek thì thầm, đôi mắt vẩn đục sự kinh hãi. "Cùng tốc độ, cùng hành vi. Nhưng thuốc độc không giết được chúng."
Khi những cái bẫy sập xuống, lũ chuột chết rũ rượi, còn những kẻ không da ấy chỉ co giật rồi trỗi dậy, biến mất vào kẽ hở. Marek kể về một con bị kẹt chân vào vỉ sắt. Thay vì giãy giụa, nó tự gặm đứt lìa chi của mình. Từ vết thương không chảy ra máu đỏ, mà là một thứ chất lỏng đen kịt, đặc quánh. Thứ dịch ấy nhỏ xuống, ăn mòn cả kim loại, để lại những vết rỗ như thể sắt thép cũng biết thối rữa.
Tò mò dẫn lối cho sự dại dột, chúng tôi quyết định đột nhập vào hệ thống thoát nước gần con sông. Không khí dưới đó đặc quánh mùi bê tông ẩm và nước đọng lâu ngày. Im lặng đi, Marek ra hiệu. Nhưng bóng tối không im lặng. Nó đang thở.
Thực thể từ cơn ác mộng hiện hình
Một âm thanh rít chói tai dội lại. Rồi một làn sóng hoảng loạn tràn đến: hàng chục con chuột tháo chạy trối chết qua chân chúng tôi. Và lẫn trong đám lông xám ấy là hàng loạt những đốm trắng nhợt nhạt, trơn trượt.
Lũ chuột đang chạy trốn một thứ gì đó. Và thứ đó đang ở trên đầu chúng tôi.
Trên trần hầm, một bóng đen trườn đi như rắn nhưng lại mang kích thước của một con chó lớn. Nó không có mắt, không có miệng theo cách thông thường. Toàn thân nó đen kịt bởi sự dày đặc của các sợi mạch bên dưới lớp da trong suốt. Nó bám vào bê tông bằng những chiếc chi ngắn tủa ra dọc hai bên sườn, di chuyển nhịp nhàng như một con rết khổng lồ.
Rồi nó dừng lại, hạ thấp thân mình ngay trên đầu chúng tôi. Hàm dưới của nó tách mở. Không phải hai phía, mà là nhiều phiến thịt dày mở ra như một bông hoa bẫy ruồi kinh tởm. Từ bên trong, những xúc tu đen mảnh vươn ra, đầu mỗi sợi rung rinh và phát ra ánh sáng mờ ảo. Một tiếng rì rầm trầm đục vang vọng khắp đường hầm.
Nó không thèm nhìn chúng tôi. Chúng tôi không phải con mồi của nó. Ít nhất là chưa phải lúc này.
Sự xâm lăng thầm lặng
Chúng tôi thoát ra khỏi hầm tối, phổi hít hà không khí lạnh lẽo của phố xá nhưng tâm trí thì đã bị cầm tù. Tôi muốn quên đi. Tôi muốn tin rằng đó là ảo giác do khí gas đường hầm gây ra. Nhưng thực tế còn tàn khốc hơn thế.
Khi Marek đang đứng bên vỉa hè, định nói điều gì đó về việc báo cáo với chính quyền, tôi chợt khựng lại. Giữa đàn bồ câu đang mổ bánh vụn bên lề đường, có một con chim trông hơi sai lệch. Nó không có bộ lông rực rỡ, làn da nó mỏng đến mức nhìn thấy những sợi đen đang co thắt bên trong.
Nó đứng đó, lặng lẽ nhìn chúng tôi bằng sự trống rỗng của hư vô.
Bây giờ là ba giờ sáng. Tôi ngồi đây, viết những dòng này trong khi mọi giác quan đều căng ra. Nếu bạn nhìn thấy một con vật nào đó trông hơi khác lạ, đừng nhìn quá lâu. Và nếu bạn có một lời giải thích hợp lý, xin hãy nói cho tôi biết. Vì nếu đây là sự thật, thì thế giới mà chúng ta biết... đang bị thay thế từ bên trong.
Tại sao các sinh vật này không chết vì thuốc diệt chuột?
Cơ chế sinh học của chúng hoàn toàn khác biệt với động vật có vú, dường như chúng có khả năng tái tạo thần tốc hoặc không sở hữu hệ thần kinh nhạy cảm với hóa chất thông thường.Chất lỏng màu đen tiết ra từ chúng là gì?
Đó là một loại dịch cơ thể cực kỳ đậm đặc và có tính axit cao, có khả năng ăn mòn cả kim loại và làm biến đổi cấu trúc vật chất nơi nó chạm tới.Chúng đến từ đâu và mục tiêu là gì?
Hiện chưa rõ nguồn gốc, nhưng sự xuất hiện từ rừng sâu Adirondack đến tận thành phố Albany cho thấy một sự bành trướng có hệ thống, thay thế các loài bản địa từ chuột cho đến chim chóc.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



