Một cú click vào đường link lạ từ người bạn thân Joel Crane đã đẩy tôi vào cuộc trốn chạy tuyệt vọng khỏi một thực thể không tên và chiếc sedan màu xám.

Tôi đang gõ những dòng này tại một tiệm McDonald's lạnh lẽo ở Tulsa, Oklahoma, trong khi quê nhà Portland, Oregon giờ đây chỉ còn là một ký ức nhuốm màu tang tóc. Sáu ngày ròng rã trên vô lăng, tôi chạy trốn như một con thú bị săn đuổi. Bốn đêm ngủ vật vờ trong xe, hai đêm ẩn mình trong những nhà nghỉ rẻ tiền bằng cái tên giả và những tờ tiền mặt nhăm nhúm. Nhưng dù tôi có che rèm kín đến đâu, dù tôi có rời đi trước khi mặt trời kịp ló dạng, thì chiếc sedan màu xám ấy vẫn luôn đợi sẵn ở phía bên kia đường.
Nó bám theo tôi đúng mười một dặm. Không hơn, không kém. Sự chính xác đến ghê tởm đó không phải là ngẫu nhiên; nó là một thông điệp, một nhịp điệu của tử thần đang đếm ngược.
Sợi dây liên kết bị cắt đứt
Tất cả bắt đầu từ Joel Crane. Chúng tôi đã là bạn thân từ năm mười một tuổi – cái kiểu tình bạn được bện chặt bằng hai mươi hai năm cùng nhau khôn lớn. Joel là người tôi sẽ gọi khi thế giới sụp đổ, và ngược lại. Nhưng đã mười bảy ngày kể từ khi Joel gửi cho tôi đường link định mệnh đó, và mười bốn ngày kể từ lần cuối cùng cậu ấy nhấc máy.
Căn hộ của cậu ấy ở Portland hiện giờ chỉ là một cái xác không hồn. Bà hàng xóm Mrs. Farrow kể rằng xe của Joel vẫn nằm trong hầm, nhưng cậu ấy thì bốc hơi như chưa từng tồn tại. Cảnh sát? Họ im lặng. Hoặc có lẽ, hồ sơ về Joel đã bị "thứ đó" nuốt chửng khỏi thực tại này.
Cửa sổ vào địa ngục
Thứ Ba tuần trước, lúc 9:47 PM, một tin nhắn ngắn gọn từ Joel hiện lên: "Bro, ông phải xem cái này. Đừng bảo là ông đã tìm thấy nó trước tôi nhé."
Đó là một địa chỉ Tor (.onion). Trong giới công nghệ như chúng tôi, việc tò mò về Dark Web là chuyện thường tình. Tôi nhấp chuột. Trình duyệt Tor tải chậm chạp, thanh trạng thái giật cục như hơi thở của người hấp hối. Và rồi, trang web hiện ra với nền đen đặc và dòng chữ trắng lạnh lẽo: "BẠN ĐÃ ĐƯỢC CHỌN."
Trang web biết tên tôi. Nó biết địa chỉ IP của tôi dù tôi đã dùng đủ mọi lớp ngụy trang. Nó đưa ra một lời đề nghị độc địa: 30 giây để đóng trình duyệt trước khi sự lựa chọn trở nên ràng buộc. Tôi đã đếm. Tôi đã đóng nó ở giây thứ 22. Tôi cứ ngỡ mình đã thắng, nhưng hóa ra 30 giây đó chỉ là một cánh cửa giả tạo dẫn vào một chiếc lồng sắt đã khóa chặt.
Khi thực tại bị "Chụp ảnh"
Bên dưới dòng chữ hăm dọa là một danh mục các hình ảnh mờ ảo. Những tấm ảnh chụp các địa điểm đời thường nhưng lại toát lên sự chết chóc: Một bãi đậu xe đêm, một gầm cầu vượt, một trạm xăng hiu quạnh. Đến ngày thứ tư, cơn ác mộng bắt đầu hiển linh.
Tôi bước ra khỏi nhà và khựng lại. Bãi đậu xe đối diện căn hộ của tôi – nơi tôi đã đi qua suốt hai năm – giờ đây trông y hệt tấm ảnh trên trang web đó. Từng góc sáng, vị trí của thùng rác, sự sắp đặt của những chiếc xe... nó không phải là sự trùng hợp. Nó là sự trùng khớp hoàn hảo đến rợn người.
Cuộc thanh trừng mang tên "Mười Một Dặm"
Tôi bắt đầu chạy trốn. Nhưng đi đến đâu, "danh mục" đó theo đến đó:
- Ngày thứ 6: Một gầm cầu vượt ở Oregon với vết nứt trên cột bê tông y hệt trong ảnh.
- Ngày thứ 2 của cuộc trốn chạy: Một trạm dừng chân ở Bắc California với ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy đầy ám ảnh.
- Ngày thứ 5: Một trạm xăng ở Utah với cái cây khô héo đứng sừng sững như một bộ xương.
Mỗi khi tôi nhận ra mình đang đứng trong một "tấm ảnh", chiếc sedan màu xám sẽ xuất hiện. Nó bám theo sau tôi đúng mười một dặm rồi biến mất vào hư không. Cửa kính xe đen kịt, không một hình bóng tài xế. Nó không tấn công, nó chỉ quan sát, chờ đợi tôi hoàn thành lộ trình của định mệnh.
Những linh hồn đồng cảnh ngộ
Tôi tìm thấy Carla Dinh trên LinkedIn – người duy nhất khác nhận được link từ Joel. Câu trả lời của cô ấy khiến máu tôi đông cứng: "Tôi đã đóng nó ở giây thứ 28. Tôi chưa thấy gì cả. Đừng bao giờ liên lạc với tôi nữa." Tôi tự hỏi, liệu hai giây ngắn ngủi đó có cứu được cô ấy, hay cô ấy cũng đang ngồi trong một tiệm McDonald's nào đó, đếm từng dặm đường trong tuyệt vọng?
Hồi kết không lối thoát
Pin laptop của tôi còn 19%. Ngoài kia, trong bóng tối của bãi đậu xe Tulsa, chiếc sedan màu xám có lẽ đang lặng lẽ đợi tôi. Tôi đã tính toán: Còn bốn hình ảnh nữa trong danh mục. Bốn địa điểm cuối cùng trước khi "Bản án" được thi hành.
Tôi sẽ không đi theo lộ trình đó. Tôi sẽ lẩn trốn vào những "vết nứt" của thế giới, những nơi mà trang web đó chưa kịp chụp lại. Tôi sẽ sống trong sự ẩn dật giữa những trạm dừng chân vô danh, hy vọng rằng kẻ săn đuổi không thể tìm thấy tôi ở những vùng đất chưa được đánh dấu trên bản đồ quỷ dữ của nó.
Joel, nếu cậu còn ở đâu đó... hãy chạy đi. Đừng nhìn lại.
Thực thể trong chiếc sedan màu xám là gì?
Không ai biết chắc. Nó có thể là một "người giám sát" thực thi quy trình của trang web, hoặc chính là hiện thân vật lý của thuật toán đang săn lùng người dùng.
Tại sao lại là mười một dặm?
Con số 11 thường liên quan đến sự hỗn loạn và mất cân bằng. Trong câu chuyện này, nó giống như một nghi thức đo đạc sự sợ hãi của nạn nhân.
Liệu Carla Dinh có an toàn không?
Việc cô ấy yêu cầu không liên lạc cho thấy cô ấy đang cực kỳ sợ hãi. Ranh giới giữa 28 và 30 giây là quá mong manh để đảm bảo sự an toàn.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Rio_Da_Ryan



