Một linh hồn bị vây hãm bởi hai thực thể kỳ dị. Không nhang khói, không lời giải đáp, chỉ có ánh nhìn trừng trừng xuyên thấu màn đêm.

[ BẢN_GHI_HÌNH_AI_ĐƯỢC_KÍ_HOẠ ]
Tôi viết những dòng này khi hơi lạnh đang mơn trớn sau gáy, và cảm giác về một đôi mắt — không, là hai đôi mắt — đang găm chặt vào lưng mình. Từ khi còn là một đứa trẻ, tôi đã bị nguyền rủa bởi khả năng nhìn thấu bức màn ngăn cách giữa cõi sống và cõi chết. Tôi đã quen với những linh hồn vất vưởng, những thực thể oán than, nhưng lần này... mọi chuyện đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Sự Hiện Diện Kỳ Dị
Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, chúng xuất hiện. Không phải một, mà là hai thực thể. Chúng không gào thét, không đập phá, cũng không mang theo mùi hôi thối của sự phân hủy. Chúng chỉ... ngồi đó. Suốt cả ngày lẫn đêm, chúng đặt mình vào những góc tối nhất của căn phòng, trừng trừng nhìn tôi bằng những đôi mắt trống rỗng đến rợn người. Có một điều gì đó rất không ổn, một sự dị biệt mà ngay cả một người đã quen với ma quỷ như tôi cũng không thể gọi tên. Chúng giống như những vết nứt của thực tại, im lìm và đáng sợ.
Cuộc Chiến Trong Câm Lặng
Tôi đã thử mọi cách thức bảo vệ mà mình từng học được. Tôi đã gào thét yêu cầu chúng rời đi, nhưng âm thanh của tôi chỉ như rơi vào một hố đen thăm thẳm. Trong tòa nhà hiện đại này, nơi những cảm biến báo cháy nhạy bén chực chờ, tôi thậm chí không thể thắp lên một nén nhang hay dùng thảo mộc để thanh tẩy không gian. Khói là thứ xa xỉ mà tôi không có quyền chạm tới. Chúng đã chạm vào tôi. Một cái chạm lạnh lẽo hơn cả băng giá, khiến da thịt tôi co rúm lại trong sự ghê tởm và hãi hùng.
Tôi đã tìm cách liên lạc với những người ở 'thế giới bên kia'. Đó là tia hy vọng duy nhất khiến chúng tạm thời lùi bước, nhưng chỉ như một cơn gió thoảng qua, chúng lại quay về. Tôi không hề sử dụng bàn cầu cơ, không thực hiện những nghi lễ đen tối để mời gọi tai ương. Vậy mà, tại sao chúng lại chọn tôi?
Hồi Kết Của Sự Tuyệt Vọng
Mọi nỗ lực giao tiếp đều thất bại. Chúng không nói, không ra hiệu, không cho tôi biết chúng khao khát điều gì từ linh hồn kiệt quệ này. Chúng chỉ đứng đó, như những pho tượng tạc từ nỗi sợ hãi thuần túy, dõi theo từng nhịp thở của tôi. Nếu ai đó ngoài kia, những bậc thầy về tâm linh hay những kẻ lữ hành trong bóng tối, biết cách để xua đuổi những kẻ không mời này... xin hãy cứu rỗi tôi. Trước khi ánh nhìn ấy nuốt chửng chút lý trí cuối cùng còn sót lại.
Tại sao các phương pháp bảo vệ thông thường lại thất bại?
Các thực thể này mang một bản chất khác biệt, không phản ứng với những lời xua đuổi hay khả năng tự vệ tâm linh thông thường của nhân vật chính.Tại sao nhân vật không thể dùng nhang khói để thanh tẩy?
Tòa nhà có hệ thống báo cháy cực kỳ nhạy bén, việc tạo ra khói sẽ kích hoạt báo động, khiến việc thực hiện các nghi lễ truyền thống trở nên bất khả thi.Mục đích của hai thực thể này là gì?
Đây là bí ẩn lớn nhất; chúng hoàn toàn im lặng, không giao tiếp và chỉ duy trì một hành động duy nhất là nhìn chằm chằm suốt ngày đêm.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



