Hành trình rợn người vào An Áit Scoite - nơi thực tại bị xé toạc và những thực thể cổ xưa đang chờ đợi sự hiến tế bằng chính ký ức của bạn.

Tôi luôn tin rằng thế giới này chỉ được bao phủ bởi một lớp màng mỏng manh, một tấm voan hờ hững che đậy những điều quái dị nhất của vũ trụ khỏi tầm mắt nhân loại. Có lẽ, tấm màn ấy được dựng lên để bảo vệ linh hồn yếu ớt của chúng ta. Nhưng tại một góc khuất của Ireland, tấm màn đó đã bị xé toạc.
Ký ức về vùng đất bị cắt rời
Là một kẻ dành cả đời để nghiên cứu những câu chuyện dân gian và các nghi lễ huyền bí, tôi không tìm kiếm để bác bỏ những điều hoang đường. Tôi tìm kiếm để chứng minh rằng chúng có thật. Chuyến đi cuối cùng đã dẫn tôi và năm đồng nghiệp tiến sâu vào những cánh rừng cổ đại của Ireland, nơi bản đồ không hề ghi danh. Người dân địa phương gọi nó bằng một cái tên đầy run rẩy: An Áit Scoite – Vùng Đất Bị Cắt Rời.
Seamus, người dẫn đường của chúng tôi, đã bắt đầu lẩm bẩm những lời cầu nguyện bằng tiếng Gaelic ngay khi chúng tôi chạm đến rìa của một vòng tròn hoàn hảo. Tại đó, những viên đá nhẵn nhụi một cách bất thường nằm xếp cạnh nhau, và trên những thân cây trẻ, biểu tượng một con rắn cuộn tròn bảo vệ hai quả cầu – hai thế giới – được khắc sâu vào vỏ thịt. Seamus đã bỏ chạy, để lại chúng tôi tiến vào cái bẫy của hư vô.
Nghịch lý của những con hẻm hẹp
Ngôi làng hiện ra với những túp lều tranh kiểu thế kỷ 18, lạnh lẽo và không bóng người. Không có thiết bị điện tử, không ống dẫn nước, chỉ có mùi của thịt nướng ngọt lịm quyện với mùi đồng của máu và khói đen bốc lên từ những đống đổ nát. Càng dấn thân vào sâu, không gian càng trở nên méo mó. Những con hẻm hẹp dần, chồng chéo lên nhau, kéo dài một cách vô lý so với diện tích nhỏ bé mà chúng tôi quan sát được từ bên ngoài. Thực tại đã bị bẻ cong.
Giữa sự im lặng chết chóc, một tiếng gầm vang dội làm rung chuyển cả xương tủy. Một sinh vật, hay đúng hơn là một khối cơ bắp khổng lồ trong hình hài nam thần Adonis, lao ra từ bóng tối. Hai chiếc xương sườn người được cắm thẳng vào sọ nó như đôi sừng quỷ, và lồng ngực nó trống rỗng, nơi đáng lẽ những chiếc xương kia phải ngự trị. Hai người đồng nghiệp của tôi đã tan xác dưới đôi sừng ấy trước khi những họng súng pistol kịp kết liễu trái tim đang đập lộ thiên của con quái vật.
Vũ điệu của kẻ ăn thịt và lời nguyền tri thức
Sự kinh hoàng chưa dừng lại ở đó. Một gã thực tập sinh trẻ tuổi trong đoàn đã bị mê hoặc bởi một khuôn mặt phụ nữ đẹp đến mê hồn bên cửa sổ của một túp lều kỳ quái. Nhưng khi anh ta tiến lại gần, khuôn mặt ấy nứt toác. Từ đỉnh đầu xuống đến rốn, da thịt tách ra như một chiếc khóa kéo, lộ ra tám con mắt đen láy và hàng ngàn chiếc răng người mọc ngược. Sinh vật ấy là một sự chắp vá kinh tởm của những xác người được nung chảy vào nhau.
Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, tôi đã thốt lên một câu nói mà tôi cũng không hiểu vì sao mình biết: "Osore irimasu". Con quái vật khựng lại, thu hồi những móng vuốt đen dài và hôn lên trán tôi như một lời chào tạm biệt đầy mùi tử khí trước khi trườn về hang ổ.
Kẻ sống sót cuối cùng trong đoàn tôi bị kéo xuống lòng đất bởi những bàn tay nhợt nhạt ngay tại tâm của những vòng tròn đá. Một thực thể vĩ đại như con rết khổng lồ tạo thành từ hàng trăm xác chết, với đôi cánh bằng da người rách nát, đã hiện ra. Nó hỏi tôi bằng mọi ngôn ngữ trên thế gian: "Ta có thể lấy tên của ngươi không? Ta có nên cứu bạn ngươi không?"
Tôi đã đánh đổi tất cả: tên tuổi, ký ức về những người bạn đồng hành, những năm tháng gắn bó... để đổi lấy một khoảnh khắc thấu hiểu toàn bộ chân lý của vũ trụ. Nhưng khi tỉnh dậy giữa cánh đồng cỏ rỉ máu, tôi nhận ra sự trớ trêu tàn khốc của An Áit Scoite: Tôi nhớ rằng mình đã biết tất cả, nhưng tôi không còn nhớ những gì mình đã biết.
Giờ đây, trên bàn làm việc của tôi là một viên đá nhẵn nhụi lấy từ vùng đất ấy. Tôi nhìn những biểu tượng trên cổ vật và nhận ra: con rắn đang bảo vệ một thế giới, và nuốt chửng một thế giới khác. Câu hỏi duy nhất còn ám ảnh tôi là: Chúng ta đang nằm trong bụng nó, hay đang được nó bảo vệ?
An Áit Scoite có thực sự tồn tại trên bản đồ không?
Không. Nó được gọi là "Vùng Đất Bị Cắt Rời", tồn tại song song và tách biệt với thực tại của chúng ta, chỉ có thể tiếp cận qua những cánh rừng cổ đại của Ireland.Biểu tượng con rắn cuộn tròn có ý nghĩa gì?
Đó là biểu tượng của sự canh giữ ranh giới giữa hai thế giới. Con rắn không ăn đuôi mình mà bao bọc lấy thực tại, ngăn cách sự hỗn mang của Otherworld khỏi thế giới loài người.Tại sao nhân vật chính lại mất ký ức?
Đó là cái giá của sự đánh đổi. Để chạm tay vào tri thức tối thượng của các thực thể cổ xưa, con người phải hiến tế những gì thuộc về bản chất cá nhân, bao gồm cả tên gọi và những mối liên kết thân thuộc.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Twhylight



