Một linh hồn trôi dạt giữa biển khơi vô tận, bị ám ảnh bởi tiếng cười trẻ thơ và ký ức về thảm kịch. Phải chăng đây là sự trừng phạt hay một lời mời gọi đến vực sâu bí ẩn?

Lời Ru Của Biển
Thở. Giữ bình tĩnh. Cằm ngẩng cao. Chân tay dang rộng. Bụng ưỡn.
Lời thần chú ấy, lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ trong tâm trí tôi, đã từng là một chiếc phao cứu sinh trong những buổi tập tành ở trường dạy bơi. Giờ đây, nó là sợi chỉ mỏng manh duy nhất níu giữ tôi với thực tại, giữa một không gian bao la, lạnh lẽo không tên. Cứ để những con sóng dẫn lối, cứ để cơ thể này nổi bồng bềnh như một chiếc bè mục rỗng… phải, đúng rồi. Tốt. Tôi chỉ cần giữ vững tư thế này, chừng nào còn có thể.
Một hơi thở nặng nề, ướt sũng bật ra khỏi bờ môi khô khốc. Xung quanh, từ những đợt sóng vỗ vào tai tôi, một âm thanh lạ lùng len lỏi – tiếng trẻ con khúc khích cười. Nó méo mó, biến dạng bởi nước mặn tràn vào màng nhĩ, nhưng không thể lẫn vào đâu được. Một sự rùng rợn lạnh lẽo xuyên thấu tận xương tủy, đánh thức mọi nỗi sợ hãi đang ngủ vùi.
Ám Ảnh Từ Quá Khứ
Thật khó khăn, bạn biết đấy? Học cách chế ngự nỗi sợ. Mọi chuyện bắt đầu chỉ một tuần trước khi một ánh sáng lấp lánh xé toang bức màn u ám trong gia đình tôi. Những tấm vé du thuyền nghỉ dưỡng trọn gói, một món quà từ chương trình trò chơi mà mẹ tôi tham gia, như một lời hứa hẹn về thiên đường giữa biển khơi. Nhìn những khuôn mặt rạng rỡ, hân hoan của họ, tôi không thể nào mở lời. Không thể nào nhắc nhở họ rằng tôi đang sợ hãi đến tận xương tủy.
Bạn có thể đổ lỗi cho tâm trí tôi vì điều đó. Kể từ cái ngày chúng tôi mất Bà trong vụ tai nạn thuyền kinh hoàng năm nào, kể từ khi tôi tận mắt chứng kiến sự phẫn nộ của đại dương nuốt chửng một phần linh hồn tôi, tôi đã mắc chứng sợ độ sâu. Mỗi khi đến gần mặt nước, tôi cảm thấy như có một lực vô hình ghê rợn đang kéo mình vào vực thẳm. Dù đã mười tám tuổi, cái ý nghĩ về biển khơi mênh mông, thăm thẳm vẫn khiến cổ họng tôi nghẹn ứ, nỗi sợ hãi bóp nghẹt từng hơi thở. Nhưng với tư cách một “người trưởng thành trẻ tuổi” gánh vác sự kỳ vọng, tôi cảm thấy hổ thẹn khi phải lên tiếng. Đó là một cơ hội hiếm có, và tôi muốn họ có được nó. Tôi không muốn là người phá hỏng niềm vui, phá tan kế hoạch một lần nữa, chỉ vì tôi không thể chịu đựng được cảnh chân trời bao la, nuốt chửng mọi giới hạn.
Thế nên tôi im lặng. Tôi cùng họ ăn mừng, nụ cười gượng gạo che giấu một vực thẳm lo âu. Và trong những tuần lễ dài đằng đẵng trước chuyến đi, tôi đăng ký học bơi tại hồ bơi công cộng, một nỗ lực tuyệt vọng để cảm thấy an toàn giữa làn nước. Tôi đã nghĩ, nếu mình có thể chế ngự được nước, nỗi sợ hãi sẽ dần tan biến.
Chết tiệt, tôi đang mất tập trung.
Hành Trình Định Mệnh
Thở. Giữ bình tĩnh. Cằm ngẩng cao. Chân tay dang rộng. Bụng ưỡn.
Ngoài này quá ồn ào, không phải tiếng sóng mà là tiếng vọng từ nỗi sợ hãi trong tôi. Tôi phải chịu đựng, phải tập trung. Tôi không biết mình đã vượt qua những buổi học đó bằng cách nào, chỉ biết tôi đã nắm được những điều cơ bản, đủ để cho tôi cái ảo ảnh của sự tự tin để lên con tàu định mệnh ấy. Và nó đã từng vui vẻ, hệt như một giấc mộng. Mẹ tôi cứ liếc nhìn tôi đầy lo lắng khi chúng tôi bước lên boong tàu lộng lẫy, nhưng tôi đã nở một nụ cười mà tôi hy vọng trông thật. Tôi nghĩ khi đó bà đã nhớ ra nỗi sợ hãi kinh niên của tôi, nhưng tôi vẫn trấn an rằng tôi ổn. Hoặc ít nhất, tôi giả vờ là mình ổn.
Dù sao thì cũng đã quá muộn để quay đầu. Anh chị em tôi đã nô đùa trên boong tàu, tiếng cười giòn tan lấp đầy không gian. Quá muộn để từ chối. Quá muộn để chạy trốn. Giá mà tôi đã làm được. Giá mà tôi đã can đảm đối mặt với sự hổ thẹn của bản thân, thay vì đối mặt với vực thẳm xanh đen này.
Thở. Giữ bình tĩnh. Cằm ngẩng cao. Chân tay dang rộng. Bụng ưỡn.
Đó là một cảm giác siêu thực khi cuối cùng tôi đã vượt qua nỗi sợ hãi của mình, hay ít ra tôi đã nghĩ vậy. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đã nghĩ mình thật ngu ngốc khi từ chối những cơ hội đó suốt bao năm tháng. Nhưng giờ đây, giữa làn nước lạnh giá, sự siêu thực ấy đã biến thành một cơn ác mộng trần trụi.
Tôi ở nơi này một mình, với những suy nghĩ đang xoáy sâu vào tâm can. Đại dương tĩnh lặng một cách đáng sợ, và con tàu kia giờ chỉ còn là một bóng ma mờ ảo trên đường chân trời, đã đi xa lắm rồi, mang theo mọi hy vọng và mọi linh hồn. Ở nơi đây, dù có gào thét hay khóc than bao nhiêu cũng chẳng thể mang họ trở về. Tôi giờ đây cảm thấy mình thật ngu ngốc khi đã đồng ý với họ, khi đã để nỗi sợ hãi bị che lấp bởi sự ngụy biện.
Lời Mời Gọi Của Hư Vô
Thở. Giữ bình tĩnh. Cằm ngẩng cao. Chân tay dang rộng. Bụng ưỡn.
Giờ đây, tôi chỉ còn biết hy vọng rằng những âm thanh cười đùa kia chỉ là ảo ảnh trong tâm trí tôi, là tiếng vọng của nỗi tuyệt vọng đang xé nát lý trí. Tôi phải hy vọng rằng bầu trời đang sẫm lại, như một bức màn đen vô định nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ đơn thuần là đêm nuốt chửng ngày, chứ không phải một cơn bão đang cuộn đến từ đường chân trời, mang theo sự thịnh nộ nguyên thủy của biển cả.
Bất cứ lúc nào, những vì sao sẽ hiện ra. Đó sẽ là một cảnh tượng tráng lệ, đúng như lời hướng dẫn viên du lịch đã nói, một tấm chăn dệt bằng ánh sáng lấp lánh. Tôi sẽ chỉ tiếp tục nhìn lên bầu trời, cố chấp bám víu vào cái đẹp phù du ấy. Chừng nào tôi còn nhìn lên trời, tôi sẽ không phải nghĩ về những con sóng đang kéo tôi xuống bên dưới, không phải nghĩ về tiếng thì thầm của hư vô đang gọi tên tôi từ đáy biển.
Nỗi sợ hãi sâu thẳm của người kể chuyện bắt nguồn từ đâu?
Người kể chuyện mắc chứng sợ độ sâu sau khi tận mắt chứng kiến cái chết của Bà trong một vụ tai nạn thuyền thảm khốc nhiều năm trước.Điều gì đã thúc đẩy người kể chuyện lên con tàu du lịch dù sợ hãi?
Người kể chuyện cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận nỗi sợ của mình trước gia đình sau khi họ trúng vé du thuyền. Họ muốn gia đình có được cơ hội hiếm có này và không muốn là người phá hỏng kế hoạch.Những âm thanh kỳ lạ mà người kể chuyện nghe thấy là gì?
Người kể chuyện nghe thấy những âm thanh tựa như “tiếng trẻ con khúc khích cười” từ các đợt sóng, biến dạng bởi nước tràn vào tai, gây ra cảm giác rùng rợn và ám ảnh.Số phận của con tàu du lịch và gia đình người kể chuyện hiện ra sao?
Con tàu du lịch đã đi rất xa, chỉ còn là “một bóng ma trên đường chân trời”, ám chỉ rằng người kể chuyện đã bị bỏ lại một mình giữa đại dương mênh mông, và gia đình cũng đã biến mất không còn dấu vết.Người kể chuyện đang phải đối mặt với những nguy hiểm nào ngoài biển khơi?
Ngoài việc phải vật lộn để giữ bình tĩnh và nổi trên mặt nước, người kể chuyện còn đối mặt với sự cô độc tột cùng, những ảo ảnh âm thanh ghê rợn, và nguy cơ của một cơn bão sắp đến khi bầu trời bắt đầu sẫm màu.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
