
[ BẢN_GHI_HÌNH_AI_ĐƯỢC_KÍ_HOẠ ]
Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc 4 giờ sáng — giờ của quỷ dữ và những linh hồn chưa siêu thoát — tôi đã phạm phải một sai lầm chết người: tin vào sự tĩnh lặng của rừng già. Đáng lẽ đó phải là một hành trình chinh phục bình minh đầy cảm hứng, nhưng thay vào đó, nó đã trở thành một cuộc trốn chạy khỏi những thứ không thuộc về thế giới này.
Sự Im Lặng Chết Chóc
Khu rừng gần thị trấn vốn dĩ quen thuộc bỗng chốc trở nên xa lạ đến lạ lùng. Không có lấy một tiếng chim hót, không một tiếng động đậy của những sinh vật nhỏ bé dưới tán lá khô. Một bầu không khí nặng nề, đặc quánh như chì bao trùm lấy không gian. Mỗi bước chân của tôi trên lối mòn không còn là âm thanh bình thường nữa; chúng vang vọng, khuếch đại lên như thể có ai đó đang đập mạnh vào màng nhĩ tôi từ bên trong.
Cái Bóng Trong Góc Mắt
Đi được chừng 20 phút, bản năng của một con mồi trỗi dậy mạnh mẽ. Nơi góc mắt trái, một bóng đen vụt qua giữa những thân cây cổ thụ khẳng khiu. Ban đầu, tôi cố lừa dối bộ não rằng đó chỉ là một con thú rừng đi săn đêm. Nhưng không. Cái bóng ấy chuyển động quá đỗi chủ đích. Nó không chạy trốn; nó đang bám theo.
Tôi dừng lại, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cái bóng cũng dừng lại. Tôi bước chậm, nó cũng tiết chế nhịp độ. Nó như một tấm gương phản chiếu đen tối, dõi theo từng hơi thở hổn hển của tôi giữa màn sương lạnh lẽo.
Lời Thì Thầm Của Hư Vô
Sau đó là âm thanh. Không phải tiếng gió rít qua khe lá, mà là những tiếng thì thầm khe khẽ, trầm đục. Những âm thanh lầm bầm vô nghĩa nhưng mang theo một sự oán hận khôn cùng. Chúng không phát ra từ một điểm cố định; chúng vây lấy tôi, len lỏi vào tai tôi từ mọi hướng, như thể những tán cây xung quanh đều đang mấp máy môi để kể về một bí mật kinh hoàng nào đó đã bị vùi lấp.
Tôi không dám chạy. Tôi biết nếu tôi chạy, thứ đó sẽ săn đuổi tôi. Tôi bám chặt lấy lối mòn, đôi tay run rẩy nắm chặt quai ba lô, mắt dán chặt vào khoảng không phía trước, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên thủng bức màn bóng tối.
Ánh Sáng Cứu Rỗi Hay Sự Giấu Giếm?
Khi những tia nắng đầu ngày chạm vào mặt đất, mọi thứ bỗng chốc tan biến. Tiếng thì thầm im bặt. Những bóng đen rút sâu vào lòng đất. Khu rừng trở lại vẻ bình thường giả tạo của nó. Nhưng khi đứng đó, dưới ánh mặt trời rực rỡ, tôi vẫn cảm nhận được cái nhìn lạnh lẽo từ phía sau những gốc cây già. Thứ đó vẫn còn ở đó, chờ đợi một lữ khách tiếp theo bước vào lãnh địa của nó lúc 4 giờ sáng.
Liệu có ai trong các bạn đã từng nghe thấy tiếng gọi của rừng già khi bóng tối chưa kịp tan? Hay tôi chỉ là kẻ tiếp theo được chọn để kể lại câu chuyện này?
Tại sao khu rừng lại im lặng một cách bất thường vào lúc 4 giờ sáng?
Trong tự nhiên, sự im lặng tuyệt đối thường là dấu hiệu của một kẻ săn mồi đỉnh cao đang hiện diện, khiến tất cả các sinh vật khác phải nín thở để bảo vệ mạng sống.Bóng đen bí ẩn bám theo nhân vật chính có thể là gì?
Có thể là một hiện tượng tâm lý do lo âu (paranoia) hoặc theo góc độ huyền bí, đó là những thực thể chưa thể giải thích thường xuất hiện trong khung giờ giao thoa.Làm thế nào để phân biệt tiếng gió và tiếng thì thầm trong rừng?
Tiếng gió thường có nhịp điệu và âm sắc tự nhiên, trong khi tiếng thì thầm thường mang âm hưởng của ngôn ngữ và dường như phát ra từ nhiều hướng có chủ đích.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
