Khi hoàng hôn buông xuống Lebanon Hills, một gia đình đối mặt với thế lực cổ xưa qua những tiếng thét rợn người và vòng tròn nghi lễ ám ảnh.

[ BẢN_GHI_HÌNH_AI_ĐƯỢC_KÍ_HOẠ ]
Khởi nguồn của bóng tối
Ngày 2 tháng 3 năm 2024, khi kim đồng hồ vừa chạm đến khoảnh khắc giao thoa của bóng tối lúc 5 giờ chiều, rừng thông Lebanon Hills bỗng chốc trở thành một thực thể khác lạ. Không còn là nơi tản bộ yên bình, khu rừng rậm rạp này bắt đầu nuốt chửng ánh sáng cuối ngày, để lại một màu xám xịt, lạnh lẽo bao trùm lên ba sinh linh nhỏ bé: một người mẹ, cô con gái tuổi trăng tròn và một chú chó trung thành.
Họ bước đi trên những lớp kim thông khô khốc, nhưng cảm giác thanh bình nhanh chóng bị thay thế bởi một sự thôi thúc kỳ lạ từ sâu trong lồng ngực. Không khí bỗng chốc đặc quánh lại, mang theo hơi thở của những điều bí ẩn vùi lấp dưới lớp đất lạnh.
Nghi lễ của những kẻ không mặt
Giữa lòng khu rừng chết chóc của mùa đông, họ khựng lại trước một cảnh tượng tột cùng ám ảnh. Bốn vòng tròn hoàn hảo hiện ra như những vết sẹo trên mặt đất. Bên trong là những khúc gỗ cháy đen kịt, xếp chồng lên nhau một cách có tính toán, với một khúc gỗ khổng lồ án ngữ ngay trung tâm. Cảm giác như chúng đã được thiêu rụi rồi tái sinh trong lửa đỏ hết lần này đến lần khác cho một nghi lễ tà ác nào đó.
Điều khiến sống lưng họ lạnh toát không phải là những túp lều dựng từ cành củi mục và dây leo chằng chịt, mà là màu xanh đến nhức mắt của cỏ tươi ngay dưới tâm của những vòng tròn ấy. Tại sao vạn vật xung quanh đều khô héo dưới cái lạnh cắt da, mà nơi đây sự sống lại nảy nở một cách nghịch dị? Phải chăng một loại năng lượng đen tối nào đó đã nuôi dưỡng chúng?
Khi bản năng lên tiếng
Bầu không khí nặng nề như có hàng ngàn đôi mắt vô hình đang dõi theo từng nhịp thở của họ từ trong hốc tối. Khi bóng đêm sụp xuống hoàn toàn, nỗi sợ hãi nguyên thủy thôi thúc họ quay bước. Nhưng chú chó – linh hồn nhạy cảm nhất với cõi âm – bỗng khựng lại. Nó cắm chặt móng xuống đất, lùi lại với chiếc đuôi cụp sâu giữa hai chân, đôi mắt mở to chứa đựng sự kinh hoàng tột độ.
"Chắc là Bigfoot đấy, chạy mau thôi!" – Lời nói đùa vụng về của người mẹ để trấn an con gái tan biến ngay khi nó vừa thốt ra. Bởi vì ngay sau đó, từ phía bên kia hồ, những tiếng đập gỗ khô khốc vang lên — Cộc! Cộc! Cộc! — như một thông điệp từ cõi hư vô.
Tiếng thét từ vực thẳm
Và rồi, âm thanh ấy xuất hiện. Một tiếng thét hú rợn người, xé toạc sự tĩnh lặng của đại ngàn. Nó không phải tiếng sói, không phải tiếng nai sừng tấm, mà là một thanh âm méo mó, không thuộc về nhân gian. Tiếng hú dội lại, gần hơn, gấp gáp hơn theo từng bước chạy thục mạng của họ. Một luồng khí lạnh buốt xương bao trùm lấy cả ba, như thể có một thực thể vô hình vừa lướt qua da thịt.
Họ chạy, chạy cho đến khi đôi chân rã rời và ánh đèn từ bãi biển hiện ra. Cô con gái đổ gục vì cơn chóng mặt dữ dội, trong khi cảm giác bị săn đuổi vẫn bám riết lấy họ như một bóng ma không thể xua đuổi.
Hồi kết bỏ ngỏ
Ngày 3 tháng 3 năm 2024, một bức thư khẩn cấp được gửi đến Hiệp hội Singular Fortean. Điều tra viên Tobias Wayland đã hồi đáp ngay lập tức, nhưng phía bên kia chỉ là sự im lặng đáng sợ. Nhân chứng đã biến mất, hoặc có lẽ, họ chọn cách im lặng để bảo vệ linh hồn mình khỏi những ký ức kinh hoàng tại Lebanon Hills.
Liệu đó là Bigfoot, Nhân cẩu (Dogman), hay một thứ gì đó cổ xưa hơn đang ẩn mình trong những rừng thông từ New York đến Ontario? Câu trả lời vẫn còn nằm lại trong bóng tối của hư vô.
Tại sao cỏ lại xanh tươi giữa vòng tròn nghi lễ vào mùa đông?
Đây là một trong những chi tiết kỳ lạ nhất, gợi ý về một nguồn nhiệt hoặc năng lượng siêu nhiên tập trung tại địa điểm này, trái ngược hoàn toàn với môi trường xung quanh.Tiếng đập gỗ (wood knocks) có ý nghĩa gì?
Trong các báo cáo về sinh vật bí ẩn như Bigfoot, tiếng đập gỗ thường được coi là cách chúng liên lạc hoặc đánh dấu lãnh thổ khi có kẻ xâm nhập.Tại sao nhân chứng không phản hồi sau email đầu tiên?
Sự mất liên lạc đột ngột là đặc trưng của các hồ sơ từ Hư vô, có thể do nhân chứng quá sợ hãi hoặc gặp phải những hệ lụy tâm lý sau trải nghiệm.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



