Giữa sa mạc hoang vắng, một thợ leo tháp mắc kẹt trong cơn ác mộng khi chiếc tháp 2.000 feet trở thành cánh cổng đến một thế giới kinh hoàng, nơi bầu trời không phải là bầu trời.

Lời Mời Gọi Từ Hư Không
Suốt gần một thập kỷ, tôi đã sống bằng nghề leo tháp tự do, một công việc mà chỉ những kẻ không chút sợ độ cao mới dám nghĩ đến. Kiểm tra, sửa chữa và nâng cấp thiết bị trên những cột ăng-ten phát sóng radio và truyền hình khổng lồ, đó là thế giới của tôi. Một thế giới trên cao, giữa không trung, nơi gió là người bạn duy nhất. Nhưng vài tuần trước, thế giới đó đứng trước bờ vực sụp đổ.
Mùa đông tàn nhẫn đã siết chặt hầu bao của những nhà thầu tự do như tôi. Các khoản nợ chồng chất, tiền thuê nhà đã quá hạn nhiều tháng, và mỗi đêm, tôi đều mò mẫm trên các trang web tìm việc trực tuyến, tìm kiếm bất kỳ tia hy vọng nào để giữ mình không bị nuốt chửng bởi vực thẳm tài chính.
Và rồi, tôi tìm thấy nó. Một tin rao việc mơ hồ, không tên công ty, không logo thương hiệu. Chỉ vỏn vẹn lời yêu cầu một kỹ thuật viên thép cao được chứng nhận, sẵn sàng cho một cuộc kiểm tra khẩn cấp qua đêm tại một cấu trúc phát sóng hẻo lánh. Mức lương cho một ca làm việc tám giờ duy nhất? Nó thật choáng váng. Một khoản tiền đủ để xóa sạch mọi nợ nần và đảm bảo cuộc sống của tôi trong cả một năm trời.
Tôi không chần chừ. Một tin nhắn vội vã, đính kèm đầy đủ kinh nghiệm và chứng chỉ, được gửi đi. Phản hồi đến chưa đầy mười phút sau đó.
Không lời chào hỏi trang trọng, chỉ một dãy tọa độ GPS dẫn sâu vào lòng một vùng sa mạc rộng lớn, không người ở, cùng với hướng dẫn phải đến đúng nửa đêm. Tin nhắn còn khẳng định: khoản thanh toán đã được giữ trong tài khoản ký quỹ, sẵn sàng giải ngân ngay khi công việc hoàn tất. Tôi sắp xếp đồ nghề, chất những túi dụng cụ nặng trĩu vào thùng sau xe tải, và rời khỏi thành phố khi mặt trời đang từ từ lặn xuống.
Bóng Đêm Thẩm Định
Chuyến đi kéo dài hàng giờ, xuyên qua vùng đất bị lãng quên. Tôi đã rời xa đường cao tốc chính từ lâu trước khi đến được tọa độ. Con đường phục vụ gồ ghề, chưa trải nhựa, khiến bụi tung lên mù mịt như một đám khói ma quái phía sau lốp xe. Phong cảnh dần chìm vào sự hoang vắng tuyệt đối. Không đèn đường, không phương tiện khác, không một dấu hiệu nào của sự sống con người. Sa mạc trải dài như một đại dương cát đen và bụi cây thấp, chỉ được chiếu sáng bởi ánh trăng mờ nhạt, một sự hiện diện yếu ớt trong bóng tối sâu thẳm.
Cuối cùng, một hàng rào lưới thép cao, trên đỉnh là dây thép gai, hiện ra. Một ổ khóa nặng nề siết chặt cổng. Theo hướng dẫn quỷ dị tôi nhận được, chìa khóa nằm dưới một hòn đá đã sơn gần trụ hàng rào. Tay tôi run rẩy khi lần mò trong bóng tối, tìm thấy vật mình cần, mở cổng và lái xe tải vào khu vực cấm địa.
Chiếc tháp phát thanh… tôi đã nhìn thấy nhiều cấu trúc cao, nhưng không gì chuẩn bị cho tôi trước sự đồ sộ, vô hình dung của nó. Đó là một cấu trúc lưới thép hình tam giác, cao chót vót hai ngàn feet, vươn thẳng lên bầu trời đêm đen như một ngón tay xương xẩu chạm vào cõi hư vô. Nó cao hơn đáng kể so với hầu hết các tòa nhà chọc trời cao nhất thế giới, một lời thách thức thầm lặng đối với những quy luật của tự nhiên. Những dây cáp thép chằng giữ dày đặc neo chặt cấu trúc khổng lồ này xuống nền sa mạc, trải dài vào bóng tối dưới một lực căng cực lớn. Cứ vài trăm feet, một đèn hàng không màu đỏ tươi lại nhấp nháy chậm rãi, cảnh báo những linh hồn lạc lối trên bầu trời tránh xa. Nhưng đỉnh tháp… đỉnh tháp hoàn toàn chìm vào màn đêm thăm thẳm, một vùng đen tối không thể xuyên thấu.
Tôi đậu xe tải gần chân tháp bê tông và tắt động cơ. Sự tĩnh lặng của sa mạc thật sâu thẳm, một sự tĩnh lặng chết chóc chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua mạng lưới thép phía trên tôi, một âm thanh ma mị, trầm thấp, như tiếng thở dài của chính cấu trúc khổng lồ.
Tôi lấy đèn pin và bước ra khỏi cabin, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nằm trên bậc thang thấp nhất của thang tiếp cận là một chiếc hộp đựng thiết bị bằng nhựa nhỏ, chắc chắn. Tôi đã được thông báo rằng các dụng cụ kiểm tra cần thiết sẽ được cung cấp tại chỗ. Khi tôi mở hộp, ánh đèn pin của tôi rọi vào một máy đo chẩn đoán kỹ thuật số chuyên dụng, một đôi găng tay leo núi bằng da dày còn mới, và một tờ giấy dày, được ép plastic.
Tôi chiếu đèn pin vào tờ giấy. Đó là một ghi chú viết tay, hoàn toàn không có bất kỳ hướng dẫn kỹ thuật nào về máy đo chẩn đoán. Thay vào đó, nó liệt kê ba quy tắc rất cụ thể. Ba quy tắc, thì thầm từ bóng tối:
1. Không bao giờ nhìn lên quá đèn hàng không màu đỏ nhấp nháy cao nhất.
2. Nếu các dây cáp chằng bắt đầu rung động theo nhịp điệu của một bài hát, hãy tháo dây an toàn của bạn trong đúng ba giây.
3. Đừng chú ý đến những con chim; chúng không phải là chim.
Tôi đứng đó trong gió sa mạc lạnh buốt, nhìn chằm chằm vào tờ giấy ép plastic. Một làn sóng giận dữ thoáng qua dâng lên trong tôi. Tôi tự nhủ, đây là một trò đùa, một nghi thức thử thách của những người leo tháp kinh nghiệm dành cho lính mới hay nhà thầu tự do đơn độc. Các quy tắc thật vô lý. Đặc biệt là quy tắc thứ hai – nó đi ngược lại mọi bản năng sinh tồn cơ bản mà một người leo tháp sở hữu. Bạn không bao giờ, dưới bất kỳ hoàn cảnh nào, được tháo hoàn toàn dây an toàn khi đang ở trên cấu trúc. Chúng tôi sử dụng hệ thống dây nối đôi, luôn luôn gắn chặt vào tháp. Việc tháo hoàn toàn có nghĩa là chỉ dựa vào sức bám của tay, và một cơn gió giật bất ngờ ở độ cao hàng ngàn feet sẽ cuốn bạn khỏi thang ngay lập tức.
Tôi nhét tờ ghi chú ép plastic vào túi áo khoác, gạt bỏ nó như một trò trẻ con nhằm khiến tôi lo lắng. Tôi đeo dây an toàn leo núi nặng nề của mình, kiểm tra các cơ cấu khóa trên carabiner, vắt máy đo chẩn đoán qua vai, và bắt đầu leo lên. Lúc đó đúng hai giờ sáng.
Nhịp Điệu Của Sự Hãi Hùng
Leo lên một chiếc thang dọc cao hai ngàn feet là một thử thách nghiệt ngã về sức bền thể chất, một cuộc hành trình đơn điệu vào cõi hư vô. Bạn chìm vào một nhịp điệu có phương pháp: Bước, kéo, móc, tháo. Bước, kéo, móc, tháo. Các cơ bắp ở cánh tay và chân bắt đầu nóng ran chỉ trong vài trăm feet đầu tiên. Nhiệt độ giảm dần khi bạn lên cao hơn, và gió trở nên mạnh hơn rất nhiều, hoàn toàn không bị cản trở bởi địa hình bên dưới, một tiếng rít ghê rợn vờn quanh tai.
Đến khi tôi đạt mốc năm trăm feet, mặt đất đã là một ký ức xa xăm, đen tối. Thứ duy nhất tồn tại là thép lạnh của thang, chùm đèn pha của tôi quét qua, và bóng tối rộng lớn, trống rỗng bao quanh. Tôi dừng lại trên một bục nghỉ bằng lưới nhỏ để lấy lại hơi thở và uống chút nước. Cấu trúc đung đưa nhẹ nhàng trong gió – điều này hoàn toàn bình thường đối với những tòa tháp cao; chúng được thiết kế để có độ uốn cong. Nhưng tôi cảm thấy hoàn toàn bị cô lập, tách biệt khỏi phần còn lại của thế giới bởi một dặm không khí trống rỗng thẳng đứng.
Tôi tiếp tục leo. Thời gian trôi đi chậm chạp như một cơn ác mộng vĩnh cửu. Tôi vượt qua mốc một ngàn feet, di chuyển với sự tập trung hoàn toàn vào bậc thang thép tiếp theo trước mặt. Sự cô lập trở nên mãnh liệt, đè nặng lên tâm trí tôi, một sự im lặng chỉ có gió và tiếng thép lạnh lẽo.
Cuối cùng, tôi đến bục nghỉ chính nằm ở độ cao mười lăm trăm feet. Đây là bục lớn nhất trên cấu trúc, nơi bộ dây cáp chằng dày nhất neo vào cột chính. Tôi móc cả hai dây an toàn vào lan can thép dày, ngả người ra sau và để dây an toàn chịu trọng lượng của mình. Hơi thở của tôi nặng nề và hổn hển trong không khí loãng, lạnh giá.
Khi tôi nghỉ ngơi, bản chất của gió thay đổi. Tiếng gió rít đều đặn, gào thét bỗng dịch chuyển, như thể một sinh vật khổng lồ nào đó đang bắt đầu hít thở.
Những dây cáp thép chằng dày đặc trải dài vào bóng tối bắt đầu rung động. Nó khác hẳn với sự rung động ngẫu nhiên, hỗn loạn do gió mạnh gây ra. Nó có nhịp điệu. Những sợi cáp khổng lồ đang ngân nga. Âm thanh trầm và vang vọng, truyền dọc theo chiều dài của thép và rung lên qua lớp lưới dưới ủng tôi. Tiếng ngân nga chậm rãi tự sắp xếp thành một giai điệu du dương, rõ ràng. Nó nghe như một bản nhạc giao hưởng cổ điển, chậm rãi, được tấu lên hoàn toàn qua sự căng cứng rên rỉ của những sợi cáp thép công nghiệp.
Một làn sóng hoảng loạn thực sự, lạnh buốt tràn ngập lấy tôi. Não bộ tôi cố gắng tìm kiếm một lời giải thích. Tôi tự nhủ rằng đó chỉ là một hiện tượng âm thanh bất thường, một sự cộng hưởng hài hòa kỳ lạ gây ra bởi tốc độ gió cụ thể khi va vào những sợi dây căng. Nhưng giai điệu quá có cấu trúc, và nó mang một cảm giác có chủ ý, một tiếng gọi rợn người từ bên dưới bề mặt thực tại.
Tôi nhớ lại tờ ghi chú ép plastic đang nằm trong túi mình.
Nếu các dây cáp chằng bắt đầu rung động theo nhịp điệu của một bài hát, hãy tháo dây an toàn của bạn trong đúng ba giây.
Tiếng ngân nga lớn dần, chuyển sang một cao độ cao hơn, sắc nét hơn. Nền tảng kim loại dưới chân tôi bắt đầu rung lắc dữ dội. Bản năng sinh tồn hoàn toàn kiểm soát tôi. Não bộ tôi thẳng thừng từ chối tuân theo chỉ dẫn trên tờ giấy. Tôi đang treo lơ lửng bên ngoài một tháp thép cao mười lăm trăm feet so với mặt đất sa mạc. Gió đang quất dữ dội vào áo khoác tôi. Ý nghĩ tháo cả hai móc an toàn và đứng không ràng buộc trên nền lưới rung lắc chẳng khác nào tự sát.
Thay vì tháo ra, tôi vươn xuống và nắm chặt những chiếc carabiner nặng nề của mình, kiểm tra các chốt khóa để đảm bảo chúng được gắn chặt vào phần dày nhất của lan can. Tôi siết chặt những chiếc móc kim loại, kinh hoàng rằng sự rung lắc dữ dội của tháp sẽ làm đứt các mối hàn và đẩy tôi lao thẳng vào bóng tối thăm thẳm. Giai điệu càng lúc càng dữ dội hơn cho đến khi thép bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ lớn, đầy đau đớn. Toàn bộ cấu trúc như đang oằn mình dưới một áp lực khổng lồ, cục bộ.
Bầu Trời Lừa Dối
Tôi không thể kiềm chế bản thân. Nỗi sợ hãi đã lấn át sự kỷ luật của tôi, và rồi tôi đã phá vỡ quy tắc đầu tiên. Tôi ngửa đầu ra sau, nhìn thẳng lên, vượt qua đèn hàng không màu đỏ nhấp nháy cao nhất đánh dấu đỉnh tháp. Cái nhìn đó đã mở ra cánh cổng địa ngục.
Bầu trời ngay phía trên cấu trúc ấy, hoàn toàn sai lệch.
Bầu trời sa mạc thường là một bức tranh rực rỡ, lấp lánh với những ngôi sao xa xôi, sáng ngời. Vùng trời ngay trên tháp phát thanh cũng có sao, nhưng chúng hơi mờ ảo. Khi tôi nhìn chằm chằm lên, những ngôi sao bắt đầu di chuyển độc lập với sự tự quay của trái đất. Chúng dịch chuyển, giãn nở và co lại theo những nhịp đập chậm rãi, như thể chúng là những con mắt đang chớp nháy.
Mảng trời tối đó hoàn toàn không phải là bầu trời. Nó mang một cảm giác như sở hữu một chiều sâu vật lý, khổng lồ, một vực thẳm sinh học nằm ngay trên đỉnh thế giới.
Một thực thể khổng lồ đang lơ lửng im lặng trong tầng khí quyển trên cao, định vị hoàn hảo ngay phía trên đỉnh tháp phát thanh. Sinh vật ấy rộng lớn, dễ dàng có kích thước bằng một sân vận động thương mại. Cơ thể trung tâm của nó là một khối chất nhầy nhụa, hòa mình gần như hoàn hảo vào màn đêm đen. Mặt dưới của sinh vật được bao phủ bởi hàng ngàn nốt phát quang sinh học nhỏ, bắt chước hoàn hảo vẻ ngoài của một bầu trời đêm đầy sao, một sự ngụy trang ghê rợn.
Treo lủng lẳng từ vòm che khổng lồ đó là hàng tá xúc tu dày, trong mờ, lững lờ trôi trong gió ở độ cao. Chúng đang vươn xuống, dò xét không gian xung quanh đỉnh cấu trúc thép, như những ngón tay gầy guộc của một gã khổng lồ đang rình rập.
Tôi hoàn toàn tê liệt bởi quy mô to lớn, không thể tin nổi của thứ đó. Tâm trí tôi không thể xử lý được sinh học của một sinh vật có thể lơ lửng im lặng trong không khí loãng, ngụy trang thành vũ trụ.
Những hình thù tối đen đột nhiên tách ra khỏi khối chính của thực thể, lao nhanh xuống vị trí của tôi trên bục.
Thoạt nhìn, chúng trông giống như những con chim lớn đang lượn quanh tháp, lướt trên những luồng gió trong bóng tối. Chúng di chuyển theo những vòng cung rộng lớn, hạ thấp dần xuống gần tấm lưới nơi tôi đang neo.
Tôi nhớ lại quy tắc thứ ba: Đừng chú ý đến những con chim; chúng không phải là chim.
Tôi ép chặt lưng vào cột thép trung tâm, cố gắng thu mình nhỏ nhất có thể. Những hình thù tối đen lượn vòng gần hơn. Chúng di chuyển cứng nhắc, lướt qua không khí với sự cứng đờ phi tự nhiên, máy móc, mà không hề cử động thứ mà tôi cho là cánh. Một trong những hình thù ấy lướt vào gần bục, lơ lửng chỉ cách mặt tôi vài feet.
Hình thù đó không có lông vũ, không có mỏ, và không có mắt. Nó là một khối cơ bắp dày đặc, ẩm ướt, màu sẫm. Một sợi dây rốn dài, mảnh mai kéo lê phía sau, vươn thẳng lên bóng tối, nối trực tiếp với khối cơ thể chất nhầy khổng lồ đang lơ lửng phía trên tháp. Tôi hoảng loạn, khi nhận ra chúng chỉ là những chi phụ.
Chi phụ bằng thịt ấy trôi dạt gần hơn, vươn tới cổ áo khoác của tôi. Tôi giơ tay lên, vung mạnh vào hình thù đó để đẩy nó ra xa mặt. Lòng bàn tay trong chiếc găng tay leo núi bằng da nặng nề của tôi chạm vào khối mô ẩm ướt, và ngay khoảnh khắc chiếc găng da chạm bề mặt, nó đã vĩnh viễn dính chặt vào khối thịt.
Tôi giật mạnh cánh tay về phía sau, nhưng chi phụ ấy vẫn bám chặt. Hình thù đó ngay lập tức thay đổi quỹ đạo, bắn thẳng lên phía vòm che khổng lồ bên trên. Nó kéo cánh tay tôi lên cao giữa không trung, sức mạnh kinh hoàng của chi phụ nâng kéo làm căng chặt lớp dây đai nặng nề của dây an toàn vào đùi tôi. Sinh vật đó đang cố nhấc bổng tôi hoàn toàn khỏi bục, định kéo tôi lên khối chất nhầy nhụa lơ lửng trên bầu trời. Nếu tôi không được gắn chặt vào lan can thép, tôi đã bị kéo lên không ngay lập tức.
Rồi, tôi nghĩ rằng thứ bên trên đã nhận ra sự kháng cự, bởi vì vòm che phát quang sinh học khổng lồ bắt đầu hạ xuống, rơi thấp hơn qua đỉnh tháp. Một sự thay đổi sâu sắc, kinh hoàng xảy ra trong bầu khí quyển ngay lập tức bao quanh bục. Áp suất không khí xung quanh đột ngột giảm mạnh. Tiếng gió rít hoàn toàn im bặt. Sinh vật đó đang làm gì đó, có vẻ như nó đang tạo ra một chân không cục bộ, thả một quả cầu áp suất âm xuống vị trí của tôi.
Không khí bị hút ra khỏi phổi tôi một cách dữ dội. Tôi há miệng cố gắng hớp lấy hơi, nhưng chẳng có gì để thở. Lồng ngực tôi phập phồng vô vọng trong một chân không đau đớn. Các rìa tầm nhìn của tôi bắt đầu tối sầm nhanh chóng khi thiếu oxy ập đến. Sinh vật đó đang bóp nghẹt tôi, chuẩn bị dễ dàng nhổ cơ thể mềm oặt của tôi khỏi cấu trúc thép một khi tôi bất tỉnh.
Quy Tắc Sinh Tồn
Trong cơn tuyệt vọng, tôi nhận ra bàn tay mình vẫn bị mắc kẹt bên trong chiếc găng tay leo núi bằng da dính chặt vào chi phụ. Lớp da dày được cố định chặt quanh cổ tay tôi bằng một dây đeo Velcro, nhưng chất liệu này đủ lỏng lẻo quanh các ngón tay.
Tôi ghì chặt ủng xuống tấm lưới, xoắn cánh tay, và kéo mạnh xuống với từng chút sức lực còn sót lại trong cơ thể đang thiếu oxy trầm trọng của mình. Bàn tay tôi trượt ra khỏi chiếc găng da. Chi phụ đó bắn vọt lên bóng tối, mang theo chiếc găng tay rỗng.
Tôi quỵ xuống đầu gối trên tấm lưới, lồng ngực bỏng rát. Tôi vẫn không thể thở. Chân không vẫn giữ vững. Tôi chỉ còn vài giây tỉnh táo cuối cùng. Tôi thò tay vào túi áo khoác bên trong và rút ra chiếc điện thoại vệ tinh nặng nề mà nhà thầu đã cung cấp trong hộp thiết bị. Tôi nhấn nút liên hệ khẩn cấp được lập trình sẵn duy nhất và áp điện thoại vào tai.
Cuộc gọi kết nối ngay lập tức.
“Báo cáo,” một giọng nói gay gắt, ra lệnh vang lên qua đường dây.
“Cứu tôi với,” tôi cố gắng thốt lên, âm thanh khàn đặc hầu như không rung động trong không khí loãng, không áp suất. “Có thứ gì đó trên tôi. Bầu trời đang sụp xuống. Tôi không thở được.”
“Anh có nghe thấy bài hát không?” nhà thầu gằn giọng, giọng nói của hắn hoàn toàn không có chút lo lắng nào, chỉ toát ra sự tức giận thuần túy, hung hăng. “Dây có rung không?”
“Có,” Tôi thở hổn hển, tầm nhìn thu hẹp lại thành một chấm sáng nhỏ.
“Ngươi đã tháo dây an toàn chưa?” hắn gào lên qua ống nghe.
“Không,” Tôi nghẹn ngào thốt ra. “Tôi đang ở độ cao mười lăm trăm feet. Tôi không thể.”
Nhà thầu chửi rủa dữ dội.
“Đồ nghiệp dư ngu ngốc,” hắn hét lên, giọng nói vang vọng từ chiếc loa nhỏ, như một lời nguyền rủa. “Cái tháp hoạt động như một cái mạng nhện. Các dây cáp chằng truyền tải rung động chính xác của khối lượng cơ thể anh di chuyển trên thang trực tiếp lên sinh vật đó, biến toàn bộ cấu trúc thành một mạng lưới định vị sóng âm khổng lồ. Lực căng trong thép cho nó biết chính xác anh đang ở đâu. Khi anh tháo dây an toàn, anh cắt đứt kết nối vật lý trực tiếp giữa trọng lượng cơ thể anh và sức căng của tháp. Nhờ đó, anh tạm thời làm mù các giác quan của nó, và nó mất khả năng khóa tọa độ của anh.”
“Nó đang bóp nghẹt tôi,” Tôi khò khè nói, tay tôi tuột dần khỏi điện thoại.
“Tháo cái dây an toàn chết tiệt của ngươi ra và nhảy đi,” nhà thầu gào thét. “Nhảy ngay đi hoặc ngươi sẽ bị tiêu hóa.”
Đường dây im bặt. Tôi nhìn lên. Mặt dưới khổng lồ, trong mờ của thứ đó đã hạ xuống, vượt qua những ngọn đèn hàng không màu đỏ. Một cái miệng há hốc, tròn xoe đang mở ra ở trung tâm của những ngôi sao phát quang sinh học, được lót bằng những hàng gờ cơ bắp sẫm màu. Nó đang rơi thẳng xuống bục, mang theo khoảng chân không ngột ngạt cùng với nó.
Tôi hoàn toàn không còn lựa chọn nào. Phổi tôi bỏng rát, tâm trí tôi đang dần đóng lại, và bóng tối nghiền nát chỉ còn cách vài phân. Tôi vươn tay xuống lan can thép nặng nề. Tôi nắm lấy các cơ cấu khóa trên cả hai móc pelican của mình. Tôi siết chặt các chốt an toàn.
Tôi tháo dây an toàn khỏi tháp, rồi lùi lại và bước hụt khỏi rìa tấm lưới.
Tôi lao vào khoảng không tuyệt đối, tối đen như mực.
Cảm giác rơi tự do ở độ cao đó thật không thể diễn tả được. Dạ dày bạn bị buộc phải trồi lên cổ họng, và khái niệm về phương hướng không còn tồn tại. Bạn đơn giản là lơ lửng trong một khoảng trống rợn người, cuồn cuộn lao đi.
Tôi đếm từng giây trong đầu, chiến đấu với bản năng mãnh liệt muốn vẫy vùng tay chân.
Một.
Tốc độ rơi kinh hoàng đến choáng váng.
Hai.
Sự im lặng ngột ngạt, đè nén của chân không vỡ tan ngay lập tức. Luồng không khí lạnh buốt, ào ạt đập vào mặt tôi, dữ dội ép oxy trở lại lá phổi tuyệt vọng của tôi.
Ba.
Tôi vung tay ra mù quáng trong bóng tối, hai bàn tay tuyệt vọng vồ lấy khối thép lạnh giá.
Tôi va đập mạnh mẽ vào một cấu trúc kim loại rắn chắc, góc cạnh. Cú va chạm một lần nữa đánh bật hơi thở ra khỏi tôi, tạo ra một tiếng rắc đau đớn, nhức nhối xuyên qua xương sườn. Tôi đã va phải giá đỡ của một đĩa vệ tinh vi sóng lớn, nằm khoảng năm mươi feet dưới bục nghỉ. Tôi bám víu loạn xạ vào kim loại lạnh giá, hai chân lơ lửng trên không trung cả ngàn feet. Tôi tìm thấy một ống thép hỗ trợ dày. Tôi quấn chặt cánh tay trái quanh nó, bám víu với một sự tuyệt vọng, đau đớn tột cùng. Tôi nắm lấy một móc pelican bằng tay phải, đập mạnh chốt kim loại vào ống, và móc dây an toàn của mình trở lại cấu trúc.
Tôi treo mình ở đó trong bóng tối, khóc nức nở vì đau đớn và nỗi kinh hoàng tột độ, trái tim tôi gào thét giữa những chiếc xương sườn rạn nứt.
Tôi ngước nhìn lên. Sự rung động dữ dội trong các dây cáp chằng đã hoàn toàn chấm dứt, và giai điệu ngân nga đã biến mất. Cao vút trên tôi, vòm che phát quang sinh học khổng lồ đang dịch chuyển. Không còn lực căng từ trọng lượng cơ thể tôi trên tháp để dẫn đường, thứ đó đang mò mẫm tìm kiếm trong vô vọng. Nó lơ lửng trong vài khoảnh khắc kinh hoàng, những xúc tu của nó trôi dạt vô ích trong gió. Rồi, khối chất nhầy khổng lồ chậm rãi rút lên cao, lơ lửng trở lại tầng khí quyển trên, cho đến khi những ngôi sao giả hòa mình hoàn hảo trở lại vào vũ trụ thật.
Vết Sẹo Của Ám Ảnh
Tôi vẫn bám chặt vào giá đỡ vệ tinh suốt một giờ, từ chối cử động dù chỉ một cơ bắp cho đến khi tôi hoàn toàn chắc chắn rằng sinh vật đó đã biến mất.
Việc leo xuống là một quá trình chậm chạp, đầy đau đớn. Mỗi bước đi đều gửi một cơn đau nhói, sắc lẹm xuyên qua lồng ngực tôi. Tôi di chuyển có phương pháp, móc và tháo dây an toàn với sự cẩn trọng ám ảnh, không bao giờ ngước nhìn lên bầu trời. Khi đôi ủng của tôi cuối cùng chạm vào nền cát sa mạc, mặt trời vừa bắt đầu nhuộm chân trời phía đông một màu tím bầm nhợt nhạt. Tôi tháo chiếc dây an toàn leo núi nặng nề và để nó rơi xuống đất. Tôi bỏ lại chiếc máy đo chẩn đoán đắt tiền nằm trên nền bê tông. Tôi để ngỏ chiếc hộp đựng thiết bị bằng nhựa. Tôi không còn quan tâm đến hợp đồng, và tôi cũng không quan tâm đến số tiền đang nằm trong tài khoản ký quỹ. Tôi chỉ đơn giản muốn đặt càng nhiều dặm đường càng tốt giữa tôi và cấu trúc thép khổng lồ đó.
Tôi đi bộ trở lại hàng rào chu vi, trèo vào cabin xe tải, và khóa cửa. Tôi vặn chìa khóa khởi động. Động cơ gầm lên sống dậy, và bảng điều khiển chiếu sáng nội thất cabin.
Tôi vươn tay bật radio xe tải, tuyệt vọng tìm kiếm âm thanh an ủi của một giọng nói con người hay một bản nhạc bình thường để dập tắt sự tĩnh lặng ám ảnh của sa mạc. Radio dò được một đài phát sóng AM địa phương, tần số thấp.
Tôi đông cứng, bàn tay lơ lửng trên nút chỉnh âm lượng. Những chiếc loa trong xe tải của tôi đang phát ra một giai điệu giao hưởng chậm rãi, trải dài, mê hoặc.
Đó chính là giai điệu rõ ràng, chính xác mà những dây cáp thép chằng đã ngân nga ngay trước khi bầu trời sụp xuống để nuốt chửng tôi.
Tôi gạt mạnh cần số và phóng xe rời khỏi hàng rào, lao vun vút trên con đường đất bẩn thỉu nhanh hết mức mà hệ thống treo có thể chịu đựng. Tôi đang viết những dòng này từ một phòng trọ giá rẻ cách đó ba bang. Tôi sẽ không bao giờ đeo dây an toàn leo núi nữa. Nếu bạn thấy một công việc hứa hẹn một khoản tiền khổng lồ chỉ cho một đêm bảo trì tại một địa điểm hẻo lánh, và họ đưa cho bạn một danh sách các quy tắc vô nghĩa, hãy bỏ đi, cứ thế mà bỏ đi vì lợi ích của chính bạn.
Những quy tắc kỳ lạ đó thực sự có ý nghĩa gì?
Ba quy tắc bí ẩn dường như là những chỉ dẫn sinh tồn được ngụy trang, được thiết kế để đối phó với một sinh vật không xác định. Quy tắc thứ hai, đặc biệt, đã được nhà thầu tiết lộ là một cách để cắt đứt kết nối vật lý với tháp, qua đó làm 'mù' khả năng định vị sóng âm của sinh vật.
Thực thể khổng lồ lơ lửng trên tháp là gì và mục đích của nó là gì?
Được miêu tả là một khối chất nhầy nhụa, kích thước bằng sân vận động, với các nốt phát quang sinh học bắt chước bầu trời sao, sinh vật này dường như là một loài săn mồi không gian hoặc chiều không gian khác. Mục đích của nó là tiêu hóa những gì bị bắt được, điều này được ám chỉ bởi lời cảnh báo của nhà thầu và hành vi tạo chân không để bóp nghẹt nạn nhân.
Tại sao nhà thầu biết về sinh vật này và các quy tắc của nó?
Thông qua cuộc gọi vệ tinh, nhà thầu đã thể hiện sự hiểu biết sâu sắc về sinh vật và cách tháp hoạt động như một 'mạng nhện' định vị sóng âm. Điều này gợi ý rằng đây không phải là lần đầu tiên công việc kiểu này được thực hiện, hoặc nhà thầu là một phần của một tổ chức lớn hơn có kiến thức về những bí ẩn này. Hắn có thể là một kẻ săn mồi hoặc một người đã từng trải qua kinh nghiệm tương tự.
Tiếng nhạc giao hưởng trên radio có ý nghĩa gì?
Việc giai điệu kỳ lạ mà các dây cáp tháp đã ngân nga lại xuất hiện trên radio AM địa phương cho thấy rằng sinh vật này có khả năng ảnh hưởng đến sóng vô tuyến hoặc đã để lại một 'dấu vết' âm thanh vĩnh viễn trong khu vực. Điều này làm tăng thêm nỗi kinh hoàng dai dẳng, gợi ý rằng sự hiện diện của nó không chỉ giới hạn ở chiếc tháp.
Điều gì đã xảy ra với chiếc găng tay leo núi bị mắc kẹt?
Chiếc găng tay, sau khi dính chặt vào chi phụ của sinh vật, đã bị kéo lên cùng với nó khi sinh vật rút lui. Đây là một chi tiết nhỏ nhưng ám ảnh, minh chứng vật lý duy nhất còn sót lại về cuộc chạm trán kinh hoàng, và có thể là một dấu hiệu rằng sinh vật vẫn còn tồn tại và có thể thu thập 'mẫu vật'.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
