Leo kể lại ký ức kinh hoàng năm 1994 tại Nebraska, nơi ngôi nhà cổ không chỉ có mùi gỗ tuyết tùng mà còn biết nuốt chửng và đồng hóa linh hồn.

Tôi đã bốn mươi hai tuổi, nhưng mỗi khi nhìn vào một chiếc nắp hầm trên trần nhà, một luồng mồ hôi lạnh lẽo và nhờn nháp vẫn tuôn ra dọc sống cổ. Các bác sĩ tâm lý gọi đó là chứng ám ảnh không gian kéo dài. Còn tôi? Tôi gọi đó là bản năng sinh tồn. Khi bạn đã tận mắt chứng kiến một ngôi nhà biết thở - thực sự thở, với lá phổi làm bằng bông thủy tinh hồng rực và bộ khung sườn kết bằng những thanh gỗ 2x4 - bạn sẽ chẳng bao giờ cảm thấy an toàn dưới bất kỳ mái che nào nữa.
Bản giao kèo với bóng tối
Chúng tôi chuyển đến trang trại Blackwood vào cuối mùa hè năm 1994. Khi ấy tôi mới mười hai tuổi, cái tuổi dở dẻo giữa trẻ con và người lớn. Bố tôi, Frank, đã mua nơi này với giá rẻ mạt trong một cuộc đấu giá phát mãi. Nó nằm chơ vơ trên sáu mươi mẫu đất bụi bặm ở Nebraska, cách con đường nhựa gần nhất hàng dặm dài.
"Một khởi đầu mới, Leo," bố nói, tay vỗ mạnh vào hông chiếc xe station wagon đang chất quá tải. Ông ấy cười, nhưng tôi có thể thấy sự tuyệt vọng hằn trong mắt ông. Ông đã dốc đến đồng xu cuối cùng vào cái "dự án sửa chữa" này.
Ngôi nhà là một kiến trúc thời Victoria cao gầy, trông như bị một bàn tay khổng lồ kéo dãn lên trời. Gỗ nhà màu xám bạc vì nắng, cái màu của da người chết đuối. Nó không có hàng xóm, thậm chí không có nổi một hòm thư. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, mùi hương ấy đã tấn công tôi. Không chỉ là bụi. Đó là mùi của một lò mổ vào sáng Chủ Nhật - vị đồng thiếc, ngọt lịm và tanh kim loại. Bên dưới lớp vỏ gỗ tuyết tùng là một thứ gì đó nặng nề, giống như mùi một con chó ướt bị nhốt trong hầm tối cả tháng trời.
Tiếng thì thầm của kẻ bắt chước
Cooper, chú chó Golden Retriever của chúng tôi, thường là một khối năng lượng tăng động. Nhưng hôm đó, nó dừng lại ngay dưới chân cầu thang. Nó không sủa. Nó chỉ hạ thấp đầu, đôi tai dán chặt vào hộp sọ, và phát ra một tiếng gầm gừ rung động từ sâu trong lồng ngực. Cầu thang rên rỉ. Đó không phải là tiếng cọt kẹt của gỗ cũ. Đó là một âm thanh ướt át, trượt dài, như thể một bao tải thịt nặng nề đang bị kéo lê trên tấm bạt.
Thump-thump.
Hai tiếng đập nặng nề từ ngay phía trên đầu, theo sau là tiếng móng tay khô khốc gõ vào kính. Click. Click. Click.
Đêm đó, trong căn phòng của mình, tôi nhìn chằm chằm vào nắp hầm trên trần nhà. Nó là một tấm ván ép đơn giản, nhưng không khít. Chốt cửa đã rỉ sét, để lại một khe hở đen ngóm. Tôi đứng trên giường, tim đập thình thịch. Cái nốt sần trên gỗ mà tôi thấy trước đó hóa ra là một cái lỗ. Gỗ xung quanh bị gặm nhấm, như thể một thứ gì đó có răng nhọn như kim đã kiên nhẫn xuyên qua từ phía bên kia.
Rồi, một giọng nói rót xuống từ khe hở. Nó mỏng manh, rít qua cái lỗ nhỏ như không khí thoát ra từ lốp xe bị thủng. Nó giống giọng của bố tôi, nhưng cao độ lại sai lệch - phẳng lặng và cơ khí: "Leo... dắt Cooper... kiểm tra... tầng trên."
Đó chính xác là những gì bố đã nói bốn giờ trước. Thứ gì đó đang nhai lại những âm thanh của chúng tôi, nếm trải từng âm tiết trước khi phun trả lại vào bóng tối. Phía sau cái lỗ, một hình hài nhợt nhạt chuyển động. Tôi thấy ánh lóe của một con mắt - to lớn, màu xám, chằng chịt những tia máu đỏ - đang ép chặt vào thớ gỗ. Nó không chớp mắt. Nó chỉ quan sát.
Sự tích hợp kinh hoàng
Sáng hôm sau, mọi thứ tồi tệ hơn. Bố tôi cố chấp tin vào "hiện tượng Pareidolia" - bộ não tự tìm kiếm quy luật trong tiếng ồn. Nhưng khi chất lỏng màu xám, đặc quánh như dầu máy cũ, bắt đầu rỉ ra từ dưới cửa phòng chứa đồ, sự thật không thể bị che giấu nữa. Thứ đó bắt đầu tái chế giọng của tôi. Nó thử nghiệm các âm tiết, kéo dài âm "s" như tiếng hơi nước thoát ra khỏi đường ống.
Vào lúc 3 giờ sáng, tôi chứng kiến Cooper bị bắt đi. Một chi chiết ra từ nắp hầm trần nhà - nó không giống cánh tay người, nó giống một củ gừng khổng lồ được lột vỏ, nhầy nhụa và mờ đục. Những ngón tay dài như kim châm không vồ lấy con chó, chúng luồn sâu vào dưới da ở gáy nó, dễ dàng như kim đâm qua lụa. Cooper không kêu một tiếng. Mắt nó mờ đục đi khi hệ thần kinh bị tắt lịm. Tôi nghe tiếng xương sườn nó bị bóp nát - không phải vì ác ý, mà vì cái lỗ quá nhỏ để đưa một vật liệu thô vào trong.
Kết cục đến khi bố tôi bị nuốt chửng. Sàn nhà bằng gỗ tuyết tùng há ra như một bộ hàm gỗ. Bố bị những cánh tay nhợt nhạt quấn chặt lấy đùi. Khi ông dùng thanh sắt nạy sàn cố chống trả, gỗ bắt đầu chảy máu. Một thứ dịch đen ngòm bắn tung tóe lên giấy dán tường, nồng nặc mùi đồng cũ và lông ướt. Tôi thấy cánh tay của bố mình dần trở nên xám xịt, xuyên thấu. Ông không bị ăn thịt; ông đang bị đồng hóa. Thanh sắt trong tay ông không rơi xuống, mà bị da thịt mọc trùm lên, biến thành một mẩu xương nhọn hoắt nhô ra từ cơ thể.
Mẹ và tôi thoát ra qua cửa sổ vỡ, lăn mình vào lớp bụi Nebraska khi ngôi nhà bắt đầu "thở" một cách nặng nề. Nhìn lại từ gương chiếu hậu, ngôi nhà không còn là một tòa nhà nữa. Nó là một hình hài đang co quắp. Ở cửa sổ tầng trên, một khuôn mặt hiện ra - nhợt nhạt, biến dạng, với cái mũi của bố và đôi mắt thủy tinh của Cooper. Nó ép miệng vào kính, phát ra một tiếng huýt sáo lạnh sống lưng:
"Leo... đến... chơi..."
Trang trại Blackwood vẫn đứng đó, hoàn hảo và tĩnh lặng dưới ánh bình minh, trông giống hệt như một món hời xinh đẹp. Cái bẫy đã được đặt lại, kiên nhẫn chờ đợi "khởi đầu mới" tiếp theo rẽ vào lối đi.
Tại sao ngôi nhà lại có mùi lông ướt và thịt sống?
Mùi hương này không phải từ bên ngoài, mà phát ra từ chính "lá phổi" của thực thể bên trong tường. Nó là sự pha trộn giữa vật liệu xây dựng (gỗ tuyết tùng) và các sinh vật sinh học mà nó đã nuốt chửng và đồng hóa qua nhiều năm.
Thực thể trong ngôi nhà Blackwood là gì?
Không ai biết rõ, nhưng nó có khả năng bắt chước âm thanh hoàn hảo (mimicry) và đồng hóa các sinh vật sống vào cấu trúc của ngôi nhà, biến xương thịt thành gỗ và kim loại.
Điều gì đã xảy ra với bố của Leo và chú chó Cooper?
Họ không chết theo cách thông thường. Họ bị thực thể "tích hợp" vào cấu trúc ngôi nhà. Chi tiết về khuôn mặt biến dạng ở cửa sổ cho thấy ý thức hoặc hình hài của họ đã trở thành một phần vĩnh viễn của trang trại Blackwood.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - r/nosleep



