Một linh hồn tỉnh dậy trong đống đổ nát của con tàu vũ trụ, kinh hoàng nhận ra cơ thể mình đang được điều khiển bởi một thực thể ký sinh đầy ám ảnh.

Khi kim đồng hồ của định mệnh điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, tôi tỉnh dậy. Thứ đầu tiên chạm vào nhận thức của tôi không phải ánh sáng, mà là một nhịp đập. Trầm đục, lạnh lẽo, và tàn nhẫn. Nhưng đó không phải trái tim tôi.
Nhịp Đập Từ Cõi Chết
Nó nằm sâu trong lồng ngực, nơi lẽ ra là sự sống, nay chỉ còn là một khối u uất. Nó thực hiện một nhịp điệu chậm rãi, thận trọng, như thể đang thử nghiệm công suất của một cỗ máy cũ kỹ. Tôi không thể nhìn, không thể ngửi, cũng chẳng thể nghe. Thứ duy nhất tồn tại là vị kim loại tanh nồng và lớp bụi thời gian đóng cặn trên đầu lưỡi.
Clik, Clik, Clik.
Tôi không nghe thấy nó bằng tai. Tôi cảm nhận thấy nó bằng tủy sống. Một thứ gì đó cứng cáp như lớp vỏ bọc, ẩn náu giữa cột sống và phổi. Một sự rung động khô khốc, giống như tiếng chim vỗ cánh trong lồng kính, hoặc một loài côn trùng đang lột xác. Đáng lẽ tôi phải thét lên. Đáng lẽ tôi phải run rẩy trong sự kinh hoàng tột độ. Nhưng lúc đó, phần "người" trong tôi quá mỏng manh để biết sợ hãi. Tôi chỉ là một nút thắt thần kinh lỏng lẻo, một thứ gì đó gần với bào thai hơn là một sinh vật sống.
Cơn Ác Mộng Mang Tên "Sự Sống"
Cảm giác tiếp theo tôi nhận ra là phương hướng. Xuống dưới. Một cảm giác rơi tự do vĩnh cửu. Có lẽ là do dịch lỏng trong tai tôi, hoặc máu đang tụ lại đâu đó trong phần còn lại của cái xác này. Tôi cảm thấy mình bị treo lơ lửng, như một con rối bị bỏ quên trên giá đỡ.
Và rồi đến hơi thở. Tôi không thở bằng ý chí. Một thứ gì đó đang kéo và đẩy cơ hoành của tôi, ép không khí đi qua những lá phổi không còn thuộc về mình. Không khí khô khốc như giấy nhám kéo lê trong ngực. Thực thể bên trong tôi không hiểu về sinh lý học; nó ép phổi tôi đến mức các phế nang nổ tung, rồi lại bỏ mặc chúng xẹp lép trong hư vô.
Có những lúc, tôi cảm nhận được những phần cơ thể không nên tồn tại. Một cánh tay thứ ba. Một dây thần kinh xa lạ bùng cháy ở nơi chưa từng là của tôi. Cho đến khi âm thanh quay trở lại...
Click. Click. Click.
Tiếng lách cách không chỉ phát ra từ lưng tôi. Nó vang lên từ khắp căn phòng. Một tiếng rên rỉ xa xăm của ai đó không phải tôi. Một thứ gì đó to lớn đang kéo lê thân mình trên sàn nhà—một âm thanh trơn trượt, ướt át. Phía trên cao, những chiếc quạt kim loại rỉ sét rít lên, hòa cùng tiếng nổ lách tách của những sợi dây điện hở mạch.
Khi Gương Mặt Soi Vào Hư Vô
Ánh sáng tràn vào như một lưỡi dao mổ. Qua lớp màng nhầy đục ngầu bao phủ đôi mắt, tôi thấy những bóng ma màu cam chập chờn trên bức tường xám xịt. Tầm nhìn của tôi cố định vào một vật thể phía đối diện. Đó là một cơ thể người. Nằm co quắp trên tường.
Bộ đồng phục bảo trì màu xanh. Phù hiệu vàng thêu trên túi ngực. Vết sẹo bỏng do hàn trên cánh tay phải. Và chiếc nhẫn ở bàn tay trái.
Đó là cơ thể của tôi.
Bụng nó bị xẻ toạc, những cơ quan nội tạng trương phồng lồi ra giữa những chiếc xương sườn gãy nát. Nỗi kinh hoàng ập đến như sóng thần. Tôi nhìn thấy những người khác, những đồng đội cũ, nằm la liệt như những phế tích. Những buồng y tế vỡ nát, chất lỏng làm mát tràn lan trên sàn như máu của máy móc. Giữa những đống đổ nát ấy là những tổ kén ký sinh—một sự kết hợp quái dị giữa mạng nhện và nấm mốc.
Tôi thấy "mình" cử động. Cánh tay nâng lên như một con rối trên sân khấu. Và lúc đó, tôi nhìn thấy NÓ. Một sinh vật với lớp vỏ cứng bám chặt vào sống lưng vật chủ, hàng chục sợi tua mảnh đâm sâu vào da thịt. Những đôi mắt nhỏ xíu, vô cảm nhìn trừng trừng vào khoảng không.
Bản Giao Hưởng Của Những Xác Ướp
Ký ức ùa về như một dòng thác đen. Cổng dịch chuyển. Trọng lực bị bóp méo. Vụ va chạm với thiên thạch. Tấm thép xé toạc lớp vỏ tàu và cắt lìa tôi làm đôi trước khi tôi kịp thét lên. Tôi đã chết. Tất cả chúng tôi đã chết từ lâu.
Những sinh vật này không cứu chúng tôi. Chúng chỉ tìm thấy những cái xác và "sửa chữa" chúng để làm vật chứa.
"Tôi đang nhìn bằng đôi mắt của ai?"
Giọng nói vang lên trong phòng. Đó là ý nghĩ của tôi, nhưng âm thanh phát ra là của một người phụ nữ. Rồi những tiếng thì thầm khác trỗi dậy từ những cái xác mục rỗng xung quanh: "Tôi không thể cử động", "Cứu tôi với", "Chúng ta đang sống sao?"
Đám ký sinh trùng khựng lại. Chúng rít lên một tiếng khô khốc. Có vẻ như trong lúc sửa chữa phần xác, chúng đã vô tình đánh thức phần hồn. Nhưng sự kinh ngạc đó chỉ kéo dài trong chớp mắt.
Sự Im Lặng Vĩnh Hằng
Lũ quái vật bắt đầu công việc mới: Tìm kiếm chúng tôi.
Những sợi tua đâm sâu hơn vào hộp sọ, len lỏi qua những nếp nhăn não bộ, bao vây lấy những mô liên kết mỏng manh nơi chứa đựng tư duy. Từng người một, những tiếng thét im bặt. Không phải vì họ đã chết lần nữa, mà vì họ bị đẩy sâu vào bóng tối vĩnh hằng của chính mình.
Tôi cố cử động một ngón tay. Vô vọng. Tôi cố hét lên bằng thanh quản của người phụ nữ. Chỉ có sự im lặng đáp lời. Đám ký sinh trùng đã giải quyết xong "lỗi hệ thống". Cỗ máy thịt đã vận hành trơn tru, và linh hồn bên trong sẽ không bao giờ có thể can thiệp được nữa.
Cơ thể tôi đứng dậy, bước đi từng bước cơ khí về phía hành lang tối tăm. Dưới lớp da thịt này, một thứ gì đó vẫn đang âm thầm chăm sóc tôi. Và tôi sẽ dành cả đời đời kiếp kiếp để trơ mắt nhìn nó điều khiển mình như một bóng ma bị giam cầm.
Bí ẩn về thực thể ký sinh trên tàu là gì?
Chúng là những sinh vật ngoại lai đóng vai trò như những "thợ máy sinh học", có khả năng sửa chữa và vận hành những xác chết như những cỗ máy sinh học để phục vụ mục đích riêng của chúng.
Tại sao nhân vật chính lại nhìn thấy xác của chính mình?
Linh hồn hoặc ý thức của người kể chuyện đã bị đám ký sinh trùng chuyển dịch hoặc kết nối vào một vật chủ khác (người phụ nữ trong Maintenance), trong khi cơ thể gốc của anh ta đã quá hư nát để "sửa chữa" hoàn toàn.
Cái kết của câu chuyện ám chỉ điều gì?
Một sự giam cầm vĩnh cửu (Eternal Imprisonment). Nhân vật vẫn tỉnh táo nhưng hoàn toàn mất quyền kiểm soát cơ thể, trở thành một khán giả bất đắc dĩ trong chính cái xác đang bị ký sinh điều khiển.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - TheDiggiestDog
