Một kỳ nghỉ tại Mumbai biến thành cơn ác mộng khi đôi tình nhân trẻ lạc vào khách sạn 75 phòng không một bóng người, nơi những đôi mắt vô hình đang quan sát.

Cạm Bẫy Từ Sự Tin Tưởng
Nỗi sợ hãi không bắt đầu bằng một tiếng thét, nó bắt đầu bằng một sự im lặng bất thường. Vài năm trước, khi tôi và người yêu cũ còn ở độ tuổi đôi mươi tràn đầy nhiệt huyết, chúng tôi đã quyết định tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ ngắn (staycation). Tôi đã giao toàn quyền đặt phòng cho anh ấy, đơn giản vì tôi không muốn những giao dịch qua Agoda hay UPI hiện lên trong lịch sử tài chính của mình. Đó là sai lầm đầu tiên – sai lầm của sự phó mặc.
Chúng tôi gặp nhau tại nhà ga, leo lên một chiếc taxi để tiến về phía thiên đường mà anh ấy đã hứa hẹn. Suốt 40 phút ngồi trên xe, sự bất an bắt đầu gặm nhấm tâm trí tôi như những con mọt nghiền nát gỗ mục. Tại sao lại lâu đến thế? Tại sao cảnh tượng đô thị nhộn nhịp của Mumbai lại dần lùi xa, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh của những tán rừng rậm rạp? Tôi đã cố tự trấn an mình rằng đó chỉ là kẹt xe, nhưng linh tính – thứ bản năng nguyên thủy nhất của con người – đang gào thét trong lồng ngực tôi.
Lâu Đài Của Những Kẻ Chết Đuối
Chiếc xe dừng lại. Trước mắt tôi là một khối kiến trúc khổng lồ, sừng sững với khoảng 50 đến 75 phòng ngủ. Nó không giống một nơi nghỉ dưỡng; nó giống như một phim trường bỏ hoang của bộ phim Om Shanti Om, nhưng đượm màu sắc tội lỗi và mục nát. Một cảm giác rợn người vây lấy tôi, thứ cảm giác mà bạn chỉ có khi bước chân vào một nơi vốn dĩ không dành cho người sống.
Chúng tôi bước vào đại sảnh. Một chiếc đèn chùm khổng lồ treo lơ lửng, tỏa ánh sáng vàng vọt xuống không gian mênh mông. Kỳ lạ thay, không một bóng người. Không tiếng trẻ con đùa nghịch, không những doanh nhân tất bật, không một người phụ nữ nào đi ngang qua. Chỉ có chúng tôi và vài cặp đôi khác đang làm thủ tục nhận phòng trong sự thinh lặng tuyệt đối. Điều đáng sợ nhất? Không có một ai làm thủ tục trả phòng. Như thể, một khi đã bước vào đây, người ta sẽ không bao giờ tìm thấy lối ra.
Căn Phòng Màu Máu Và Vị Khách Không Mời
Một nhân viên khách sạn dẫn chúng tôi đi dọc hành lang dài hun hút, giống hệt những phân cảnh trong các bộ phim kinh dị kinh điển. Khách sạn rộng lớn là thế, nhưng dường như nó hoàn toàn trống rỗng, chỉ có tiếng bước chân của chúng tôi vang vọng lên những bức tường ẩm mốc. Khi cánh cửa phòng bật mở, bản năng sinh tồn trong tôi bùng cháy: "CHẠY ĐI!"
Căn phòng tràn ngập một màu đỏ quái đản. Ga trải giường và thảm sàn loang lổ những vết bẩn không xác định, lũ gián bò lổ ngổm như những chủ nhân thực sự của nơi này. Có một cánh cửa thông sang phòng bên cạnh bị khóa, nhưng khe hở giữa cửa và khung lớn đến mức tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một không gian bên kia. Cảm giác bị quan sát đè nặng lên vai tôi.
Khi bạn trai tôi vào phòng tắm, tôi nằm xuống giường, nhắm nghiền mắt để nén lại cơn hoảng loạn. Đột nhiên, tấm nệm lún xuống. Có ai đó vừa leo lên giường.
Tôi giật mình quay lại, gọi tên anh ấy. Nhưng đáp lại tôi chỉ là hư vô. Căn phòng trống rỗng. Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chảy đều đặn. Anh ấy khẳng định chưa hề bước ra ngoài. Tim tôi như ngừng đập. Thứ vừa leo lên giường tôi không phải là người bằng xương bằng thịt.
Cuộc Tháo Chạy Khỏi Địa Ngục
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm. Tôi đứng chôn chân gần cửa phòng tắm, không dám rời mắt khỏi những góc khuất. Tôi cảm nhận được sự hiện diện của những chiếc camera ẩn, những đôi mắt tà ác đang nhìn thấu mọi cử động của mình dù chúng tôi không thể tìm thấy chúng. Sự thù địch từ căn phòng này, từ những nhân viên với nụ cười quái dị khi nhìn thấy chúng tôi check-out, đã đẩy tôi đến giới hạn.
Chúng tôi vội vã thu dọn hành lý, đặt một chuyến xe tháo chạy khỏi nơi quỷ quái đó. Chỉ khi chiếc taxi lăn bánh trên con đường cái chính của Mumbai, dưới ánh đèn đường vàng vọt của thế giới thực, lồng ngực tôi mới thực sự được hít thở. Khách sạn đó vẫn nằm lại sau lưng, trong bóng tối của khu rừng, chờ đợi những con mồi ngây thơ tiếp theo.
Tại sao khách sạn lại vắng vẻ đến kỳ lạ dù có tới 75 phòng?
Người kể chuyện nhận thấy rằng dù có một vài cặp đôi check-in, nhưng tuyệt nhiên không có ai check-out và không có bất kỳ hoạt động sinh hoạt thông thường nào trong foyer, tạo nên một bầu không khí như một cái bẫy đã giăng sẵn.Thực thể nào đã leo lên giường khi người bạn trai đang tắm?
Đây vẫn là một bí ẩn không lời giải. Người kể cảm nhận rõ ràng sức nặng và chuyển động của ai đó leo lên giường ngay bên cạnh mình, nhưng khi quay lại thì căn phòng hoàn toàn trống không.Có camera ẩn trong phòng khách sạn không?
Dù cặp đôi đã lục soát khắp nơi và không tìm thấy bằng chứng vật lý, nhưng người kể chuyện khẳng định có một "cảm giác bị quan sát" cực kỳ mạnh mẽ và những hành vi kỳ quặc của nhân viên lúc họ rời đi củng cố thêm nghi vấn về những hoạt động bất chính hoặc quay lén tại đây.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: r/Paranormal bởi More_Zebra_1982
|


