Thời gian đang cạn kiệt. Hơn bốn giờ kể từ khi nuốt viên thuốc đó, tôi biết không ai có thể cứu tôi. Bí ẩn của Candy Andy và những viên kẹo màu đỏ kinh hoàng.

Kim đồng hồ đã gõ nhịp điệu tử thần hơn bốn giờ đồng hồ kể từ khi viên thuốc ấy trượt xuống cổ họng tôi, mang theo một lời nguyền không thể đảo ngược. Tôi nằm đây, cuộn mình trong năm lớp chăn, cố gắng xua đi cái lạnh buốt xuyên qua tận xương tủy, nhưng vô vọng. Cái lạnh từ bên ngoài chỉ là tấm màn che giấu cơn sốt ẩm ướt đang sôi sục bên trong, một ngọn lửa tà dị nung nấu từng thớ thịt. Chúng đang đói khát. Chúng đang quằn quại. Và tôi biết, với mỗi giây trôi qua, chúng đang bắt đầu bò.
Tiếng Thì Thầm Từ Quá Khứ: Candy Andy
Candy Andy – cái tên chúng tôi đặt cho gã, tựa như một viên kẹo ngọt chết người gieo rắc trên con đường tuổi trẻ. Hồi trung học, trong cái thế giới ngập tràn khói cỏ và những viên X xanh đỏ, Candy Andy là một huyền thoại thì thầm, một cánh cửa dẫn lối đến những vực sâu đen tối hơn, những cuộc chơi đòi hỏi cái giá kinh hoàng hơn. Hắn không bán thứ rẻ tiền, hắn bán sự lãng quên, sự vô định, được gói ghém trong những viên kẹo trông và có vị y hệt món đồ ăn vặt. Kẹo màu xanh lam, đủ hình dạng, đủ kích cỡ, mỗi viên là một cánh cửa đến một thực tại khác, một cơn “phê” đến điên dại, không ai trong chúng tôi biết rõ nguồn gốc hay bản chất của nó.
Nơi ẩn náu của Candy Andy luôn là bóng tối ẩm thấp dưới khán đài sân bóng đá của trường, một góc khuất nơi những lời thề nguyền và những giao dịch câm lặng diễn ra. Hắn chưa bao giờ nói tên thật, chưa bao giờ hé lộ công dụng của thứ hắn bán—là thuốc kích thích hay an thần, là thiên đường hay địa ngục. Chỉ có những ánh mắt lướt qua, những cái gật đầu vô hồn, và những viên kẹo đổi lấy tiền. Hàng trăm lần, trong suốt bốn năm u mê đó, chúng tôi đã đến gặp hắn, trao đi tiền bạc, nhận lại sự mê hoặc. Hắn là một phần không thể thiếu trong cái ký ức trung học méo mó của chúng tôi.
Ánh Sáng Buông Xuống, Ác Mộng Trở Lại
Mười năm sau, buổi họp lớp diễn ra như một ảo ảnh chập chờn. Sau khi những tiếng cười nói nhạt nhòa của bữa tiệc tan dần vào màn đêm, chúng tôi – những tàn dư của một thời tuổi trẻ nổi loạn – lang thang trên sân cỏ, ném bóng, cố gắng gọi về những “ngày vàng son” đã hoen ố. Bóng tối dần nuốt chửng sân vận động, và cùng với nó, một sự hiện diện quen thuộc nhưng đáng sợ bỗng trồi lên từ vực sâu ký ức.
Dưới khán đài, nơi ánh đèn đường không thể chạm tới, hắn đứng đó. Candy Andy. Hắn nhìn chằm chằm vào chúng tôi, ánh mắt xanh lục sáng lên một cách kỳ dị trong bóng đêm. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng, bởi tôi chợt nhận ra: hắn không hề già đi. Không một nếp nhăn, không một sợi tóc bạc. Thời gian dường như đã lướt qua hắn như một bóng ma vô hình. Chúng tôi, những con người đã lớn, đã thay đổi, giờ đây đối mặt với một hiện thân của quá khứ, vĩnh cửu và không đổi.
Chúng tôi tiến lại, như những con thiêu thân bị ánh sáng mê hoặc. Một phần nào đó trong chúng tôi muốn chào hỏi, muốn khơi gợi lại những ký ức, dù méo mó, dù kinh hoàng. Nhưng Candy Andy không cần lời chào. Hắn chìa tay ra, bàn tay trắng bệch cầm một túi nhựa nhỏ. Bên trong, ba viên kẹo màu đỏ thẫm. Mỗi đứa một viên, một món quà không lời, một lời mời gọi đến vực thẳm.
Tôi cảm thấy mình lại là một thiếu niên, trái tim đập rộn ràng với cảm giác phấn khích tội lỗi. Quay ngược thời gian, trở về những năm tháng u mê, những viên kẹo màu đỏ này mang một vẻ đẹp quyến rũ chết người. Candy Andy, dù không nói một lời, vẫn luôn là người cung cấp “hàng” chất lượng. Tôi liếm thử viên kẹo. Ngọt lịm, vị trái cây quen thuộc, y hệt như những viên màu xanh lam của mười năm về trước.
Ba đứa chúng tôi nằm dài trên mảng cỏ lạnh, ngước nhìn những vì sao, hệt như ngày xưa. Quy tắc cũ được tái lập: hai đứa uống trước, đứa thứ ba đợi nửa giờ để đảm bảo an toàn. Sau vài ván oẳn tù tì, tôi là “người tỉnh táo” được chỉ định. Tôi nằm đó, nhìn chằm chằm vào màn đêm thăm thẳm, chờ đợi. Cái lạnh mỗi lúc một buốt giá, và rồi, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu lan tỏa trên da tôi. Một sự ngứa ran, châm chích, như hàng ngàn kim châm đang đâm vào da thịt.
Mùi Thối Rữa Và Ánh Mắt Xanh Lục
Một mùi hương kinh khủng, thối rữa xộc vào mũi tôi trước khi tôi kịp nhìn thấy bất cứ thứ gì. Mùi amoniac nồng nặc hòa lẫn với một thứ mùi còn ghê tởm hơn, một mùi không thể nhầm lẫn: mùi thịt cháy. Ruột gan tôi thắt lại. Tôi buộc phải nhìn.
Và rồi tôi thấy. Chúng quằn quại, lúc nhúc trên khuôn mặt bạn tôi. Những con giòi trắng muốt, kinh hoàng đến tột cùng khi nhìn cận cảnh. Chúng đã nuốt trọn nửa con mắt của bạn tôi, và hắn, với vẻ mặt ngu ngơ, ánh mắt đờ đẫn vì thuốc, dường như vẫn không hề nhận ra. Hắn cười, hay chỉ đơn thuần là biểu cảm vô tri của một kẻ đang chìm đắm trong cơn ảo giác? Tôi không biết. Tôi chỉ biết, tôi muốn hét lên.
Ánh mắt xanh lục của Candy Andy lại bừng sáng, xuyên thủng bóng tối dưới khán đài, nhìn thẳng vào tôi. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi hét. Tôi chửi rủa. Tôi chạy, chạy thục mạng khỏi cảnh tượng kinh hoàng đó, khỏi tiếng rên rỉ vô hồn của bạn bè, khỏi tiếng sột soạt ghê rợn của những sinh vật đang gặm nhấm sự sống.
Tôi chạy đến chỗ hắn, kẻ bán linh hồn. Hắn bước lại gần hơn, cúi xuống. Hơi thở hắn phả vào mặt tôi, mang theo mùi thối rữa của chính bạn bè tôi, một mùi hương tôi sẽ không bao giờ quên. Đó là lần đầu tiên tôi nghe hắn nói, giọng nói khàn đặc như đến từ nấm mồ:
“Viên màu đỏ làm những viên màu xanh nở ra.”
Lời nói đó như một lưỡi dao băng giá đâm xuyên qua tim tôi. Tôi lao về xe, đạp ga hết tốc lực, bỏ lại phía sau sân vận động chìm trong bóng đêm và những bí mật kinh hoàng. Bốn giờ ba mươi chín phút đã trôi qua kể từ giây phút đó, và tôi đang nằm đây, cuộn mình dưới năm lớp chăn, nhưng cái lạnh vẫn không buông tha, và da tôi vẫn ngứa ran.
Cái nóng ẩm ướt bên trong. Nỗi sợ hãi khiến chúng quằn quại trong cơn đói. Chúng đang bắt đầu bò. Tôi biết, đã không còn bác sĩ nào có thể cứu vãn được tôi nữa.
Candy Andy là ai và điều gì khiến hắn khác biệt?
Candy Andy là biệt danh của một kẻ bán thuốc phiện bí ẩn thời trung học. Hắn nổi bật vì những viên thuốc trông và có vị y hệt kẹo, cùng với sự im lặng đáng sợ và vẻ ngoài không hề già đi sau mười năm.
Những viên thuốc màu đỏ có tác dụng gì so với những viên màu xanh lam?
Trong khi những viên thuốc màu xanh lam mang lại cảm giác “phê” mãnh liệt, thì những viên thuốc màu đỏ lại có tác dụng kinh hoàng hơn nhiều. Theo lời Candy Andy, “viên màu đỏ làm những viên màu xanh nở ra,” ám chỉ chúng kích hoạt hoặc biến đổi những chất đã tích tụ từ trước trong cơ thể người sử dụng.
Điều kinh hoàng nào đã xảy ra với những người bạn của nhân vật chính?
Sau khi nuốt viên thuốc màu đỏ, những người bạn của nhân vật chính đã bị những con giòi ghê tởm bò ra từ bên trong cơ thể, gặm nhấm họ trong khi họ vẫn còn đang trong trạng thái ảo giác.
Tại sao nhân vật chính lại cảm thấy lạnh buốt và ngứa ran sau khi nuốt viên thuốc?
Cảm giác lạnh buốt và ngứa ran là những triệu chứng ban đầu của sự biến đổi kinh hoàng đang diễn ra bên trong cơ thể nhân vật chính. Đây là dấu hiệu cho thấy anh ta cũng đang chịu chung số phận với những người bạn của mình, và những sinh vật ghê rợn đang bắt đầu hoạt động.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
