Sau 2 ngày mất tích, đứa trẻ 6 tuổi trở về với vết bớt biến mất và ký ức về một ngôi trường dưới nước. Liệu người mẹ có đúng khi nói: Đây không phải con tôi?

Có những bí mật không nằm dưới nấm mồ, chúng sống sót qua thời gian, thở bằng hơi thở của kẻ sống và nhìn thế giới bằng đôi mắt của một kẻ lạ mặt. Câu chuyện này đã ám ảnh tôi suốt 35 năm, một mảnh ghép sai lệch trong bức tranh cuộc đời mà tôi chưa bao giờ tìm thấy vị trí thực sự của mình.
Sự biến mất giữa bình minh tĩnh lặng
Mùa hè năm đó, khi tôi mới 6 tuổi, vùng nông thôn yên bình bỗng trở thành sân khấu cho một vở kịch rùng rợn. Tôi cùng anh trai và hai người em họ ngủ chung trong một căn phòng. Sáng Chủ Nhật, khi người bà và người chú thức dậy lúc 7 giờ để chuẩn bị đi lễ nhà thờ, chiếc giường của tôi đã trống rỗng.
Đôi giày vẫn nằm đó, lạnh lẽo trên sàn nhà. Chỉ có chiếc áo phông và quần đùi tôi đang mặc là biến mất cùng chủ nhân của chúng. Cảnh sát vào cuộc, những con chó nghiệp vụ sục sạo khắp nơi nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào trong bán kính gần ngôi nhà. Cha mẹ tôi, cách đó 700 km, vội vã lao về trong cơn tuyệt vọng. Nhưng hư vô đã nuốt chửng tôi.
Trở về trong hình hài "không vừa vặn"
Hai ngày sau, giữa cánh rừng sâu cách nhà 11 km (7 dặm), những thợ săn tìm thấy tôi. Tôi không đói, không sợ hãi, cũng chẳng lấm lem bùn đất. Tôi bước ra từ bóng tối của đại ngàn như thể vừa bước ra từ một thư viện nào đó, trên tay cầm một cuốn sách.
Nhưng đó mới là lúc sự kinh hoàng thực sự bắt đầu. Bộ quần áo tôi mặc trên người chật ních một cách vô lý. Cảnh sát đã phải dùng kéo cắt nát chiếc áo vì nó bó chặt đến mức tôi không thể tự cởi ra. Kỳ lạ hơn, tôi đang đi một đôi giày lạ, trong khi đôi giày cũ của tôi vẫn nằm ở nhà bà ngoại.
Ngôi trường dưới đáy nước và những giáo viên không mặt
Trong hồ sơ cảnh sát mà cháu trai tôi – một sĩ quan – tìm lại được, những đoạn băng ghi âm dài 7 giờ đã hé lộ một sự thật không thuộc về thế giới này. Đứa trẻ 6 tuổi là tôi lúc đó đã kể về một "ngôi trường".
Tôi bảo họ rằng: "Họ dạy cháu cách để là chính cháu. Họ dạy cháu cháu là ai và phải sống như thế nào."
Tôi kể về một căn phòng đầy những đứa trẻ, về những bữa ăn chỉ có rau. Và rợn người nhất, khi nhìn qua cửa sổ, thứ duy nhất chúng tôi thấy là nước. Một không gian chìm sâu dưới lòng nước nhưng tuyệt nhiên không có lấy một bóng cá.
Những người dạy dỗ ở đó trông hoàn toàn giống hệt nhau. Chúng tôi chỉ gọi họ là "Thầy giáo". Cuốn sách tôi cầm trên tay chứa đầy hình ảnh của gia đình, bạn bè, hàng xóm và cả những đứa trẻ ở nhà trẻ. Tôi biết tên tất cả, nhưng lại chẳng có chút ký ức cá nhân nào về họ. Như thể tôi là một ổ cứng vừa được nạp dữ liệu mới.
Lời tuyên án của người mẹ: "Đây không phải con tôi"
Khi tôi bước chân vào nhà bà ngoại, người mẹ sinh ra tôi đã lùi lại trong sự kinh hãi. Bà gào lên rằng tôi không phải con bà. Bà chỉ vào tai trái của tôi – nơi từng có một vết bớt hình hai quả nho nhỏ. Giờ đây, làn da ở đó nhẵn nhụi, không một dấu vết.
Ngay cả ba con chó trong nhà cũng gầm gừ, xông vào tấn công tôi như một kẻ xâm nhập xa lạ, khiến chú tôi phải nhốt chúng vào lồng. Mẹ tôi đã mang những bức ảnh cũ đến đồn cảnh sát, van xin họ tiếp tục tìm kiếm đứa con thực sự của bà, nhưng họ chỉ lập biên bản rồi lờ đi.
Hai năm sau, em trai út của tôi chào đời. Thằng bé có một vết bớt y hệt vết bớt đã biến mất của tôi. Mẹ tôi thường nhìn nó rồi quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng giá:
"Con trai đầu của mẹ từng có vết bớt giống hệt em con. Hai quả nho nhỏ ở tai trái... Ngươi là ai? Con trai ta đang ở đâu? Nó có ổn không?"
Hồi kết: Mảnh ghép thừa của một thực tại khác
Tôi lớn lên trong sự chăm sóc nhưng thiếu vắng tình thương. Mẹ tôi chưa bao giờ dự lễ tốt nghiệp của tôi, dù tôi luôn đứng đầu lớp. Khi tôi rời nhà đi học đại học, bà vứt bỏ toàn bộ đồ đạc của tôi. Trong nhà không có một tấm ảnh nào của tôi sau vụ mất tích.
Tôi gia nhập quân đội, trở thành một phi công, dành 15 năm để bay lượn trên bầu trời – nơi tôi cảm thấy an toàn nhất vì sự cô độc. Tôi không cần bạn bè, không cần tổ ấm. Tôi sống như một bóng ma trong một cuộc đời không phải của mình.
Tại sao họ lại thay thế tôi? Hay đứa trẻ thực sự kia mới là kẻ đặc biệt, và tôi chỉ là một mảnh ghép dự phòng được ném vào để lấp đầy một khoảng trống không cần thiết? Dưới chế độ cũ đầy rẫy những hồ sơ bị tiêu hủy, sự thật về 2 ngày mất tích đó có lẽ đã vĩnh viễn tan biến vào hư vô.
Tại sao người mẹ lại khẳng định nhân vật chính không phải con mình?
Chi tiết quan trọng nhất là vết bớt hình hai quả nho ở tai trái của cậu bé đã hoàn toàn biến mất sau khi trở về. Thêm vào đó, bộ quần áo cậu mặc quá chật và những con chó trong nhà không còn nhận ra mùi của chủ."Ngôi trường" mà đứa trẻ kể lại có đặc điểm gì kỳ lạ?
Đó là một nơi nằm dưới nước nhưng không có cá, các giáo viên có ngoại hình giống hệt nhau và học sinh phải học thuộc lòng thông tin về gia đình mình thông qua một cuốn sách in sẵn hình ảnh.Số phận của nhân vật chính sau khi trưởng thành ra sao?
Anh trở thành một phi công quân sự, sống cô độc và luôn cảm thấy mình là một kẻ xâm nhập trong chính gia đình mình. Anh không có nhu cầu kết bạn hay tìm kiếm sự thuộc về.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories
|


