Khi bức màn ngăn cách giữa các thế giới bị xé toạc, những thực thể ánh sáng và bóng tối bắt đầu lên tiếng. Bạn có dám nghe câu chuyện của 'Phù Thủy'?
Đêm nay, khi ngọn nến trên bàn bắt đầu chao đảo dù chẳng có lấy một cơn gió, tôi sẽ kể cho bạn nghe về một loại năng lực không phải món quà, mà là một lời nguyền rực rỡ. Đừng nhìn ra cửa sổ, vì khi bạn nhận ra sự hiện diện của họ, họ cũng đã nhìn thấy bạn.
Chương I: Những Ngôi Nhà Nuốt Chửng Tuổi Thơ
Tôi không lớn lên trong những tiếng ru hời hay mùi bánh nướng. Tôi lớn lên trong những ngôi nhà bị ám – nơi mà mỗi tiếng mọt gỗ nghiến vào đêm khuya đều mang theo nhịp thở của một kẻ quá cố. Ngay từ khi còn là một đứa trẻ, tôi đã sở hữu một sự nhạy bén đặc biệt, một giác quan thứ sáu nhạy bén đến mức tàn nhẫn, cho phép tôi chạm vào những thứ mà người bình thường chỉ coi là ảo ảnh.
Có những thực thể không thuộc về thế giới này đã đứng ở cuối chân giường tôi, hình hài của chúng được dệt nên từ bóng tối và sự hư vô. Chúng không có tên, chỉ có những ánh nhìn sâu hoắm, trống rỗng. Những trải nghiệm đó đã từng khiến tôi khiếp đảm, khiến linh hồn tôi rung lên bần bật như một chiếc lá trước cơn bão của cõi âm.
Chương II: Từ Kẻ Bị Săn Thành Người Dẫn Lối
Nhưng bóng tối không thể nhấn chìm bạn mãi mãi nếu bạn học được cách đối thoại với nó. Qua thời gian, sự sợ hãi ban đầu đã hóa thành một sợi dây liên kết vô hình. Giờ đây, tôi không còn chạy trốn. Tôi đứng giữa lằn ranh của thực và ảo để giao tiếp với các linh hồn tổ tiên và những thực thể ánh sáng cao quý.
Trong những buổi lễ gọi hồn cho khách hàng, tôi thấy họ – những người đã khuất – hiện về không phải để hù dọa, mà để gửi gắm những thông điệp chưa kịp thốt ra. Mỗi lời thì thầm của hư vô đều được tôi giải mã, biến sự kinh hoàng thành niềm an ủi, biến nỗi đau thành sự giải thoát. Chính những tháng ngày bị vây hãm bởi ma quỷ đã nhào nặn nên con người tôi ngày hôm nay: Một kẻ dẫn lối giữa hai miền sáng tối.
Chương III: Lời Mời Gọi Từ Vực Thẳm
Câu chuyện của tôi chỉ là một giọt nước giữa đại dương bí ẩn. Tôi biết, ngoài kia, trong số những người đang đọc những dòng này, cũng có những phù thủy đang ẩn mình. Những người đã từng rợn tóc gáy khi cảm thấy một bàn tay vô hình chạm vào vai giữa căn phòng trống, hay nhìn thấy một bóng đen lướt qua gương nhưng khi quay lại thì chỉ thấy chính mình.
Hỡi những người đồng điệu, các bạn đã từng đối mặt với khoảnh khắc nào khiến nhịp tim mình ngừng lại vì sự hiện diện của thế giới bên kia chưa? Hãy để bóng tối lên tiếng.
Ngoại cảm có thực sự là một khả năng thiên bẩm?
Đúng vậy, đó là sự nhạy bén đặc biệt của các giác quan, cho phép con người nắm bắt được các tần số rung động của các thực thể không thuộc thế giới vật chất.Làm thế nào để phân biệt thực thể ánh sáng và thực thể bóng tối?
Thực thể ánh sáng (như linh hồn tổ tiên) thường mang lại cảm giác bình an và chỉ dẫn, trong khi các thực thể bóng tối thường gây ra sự khiếp đảm và tiêu tốn năng lượng của người sống.Giao tiếp với linh hồn có nguy hiểm không?
Cực kỳ nguy hiểm nếu không có sự chuẩn bị và bảo vệ. Đó là sự giao thoa giữa các chiều không gian mà chỉ những người có kinh nghiệm mới nên thực hiện.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



