Một buổi sáng định mệnh tại vùng nông thôn hoang vu, khi những bí mật rợn người trỗi dậy từ hốc cây rỉ máu, nuốt chửng cả công lý và mạng người.

Sự im lặng bị xé toạc
Mọi chuyện bắt đầu từ gã đưa thư nông thôn phiền phức, kẻ luôn thọc mạch vào những chuyện không phải của mình. Andy Carpenter đã tiếp quản tuyến đường của bà lão Betsy Higgins hiền hậu. Tôi nhớ bà ấy, người phụ nữ luôn vẫy tay chào và trò chuyện với con chó Pitbull đỏ của tôi, bất kể nó có sủa om sòm đến mức nào.
Nhưng khi tiếng động cơ gầm rú của chiếc Ford Bronco mới toanh vang lên, theo sau là tiếng còi hú xé lòng và ánh đèn xanh đỏ quay cuồng, tôi biết mình đã rơi vào rắc rối. Chẳng ai tìm đến con đường mòn heo hút này trừ khi họ sống ở đây. Hoặc, trừ khi gã đưa thư đã nhìn thấy thứ không nên thấy.
“Ông Page!” Một giọng nói cất lên, kéo dài đầy âm hưởng miền Nam. Đó là Scooter. “Ông có ổn không đấy?”
Khốn khiếp. Tôi thậm chí còn chưa khâu xong vết thương. Tôi thực sự ghét Andy Carpenter. “Tôi ổn! Không cần hỗ trợ gì hết!” Tôi hét vọng ra, lòng tràn ngập sự bực bội và đau đớn tột độ.
“Ben.” Một giọng nói khác, trầm đục và khàn đặc vì thuốc lá và rượu rẻ tiền. Cảnh sát trưởng Burklee. “Tôi cần ông ra đây để tôi kiểm tra.”
“Nghe lời ông ấy đi, Ben,” Scooter thúc giục. “Chúng tôi chỉ muốn kiểm tra xem ông có sao không thôi.”
Tôi nghiến răng, cố hoàn thành hai mũi khâu cuối cùng trên vết thương đang rỉ máu ngay trên xương hông. Những ngón tay run rẩy khiến bộ sơ cứu va vào nhau lạch cạch. Tôi phải bịa ra một lý do về việc đi ngoài để trì hoãn họ, nhưng sự kiên nhẫn của Burklee có hạn. Khi tôi bước ra khỏi cửa, ánh mắt của họ như muốn xuyên thấu qua lớp áo đẫm máu của tôi.
Bí mật dưới tầng hầm
“Chúa ơi!” Scooter thốt lên khi tôi nhấc vạt áo. Máu vẫn đang rỉ ra từ cái lỗ nhỏ ngay trên hông. “Ông bị đâm à?”
“Không,” tôi nói dối. Tôi không thể thú nhận rằng tôi bị đâm bởi chính con dao của mình khi vật lộn với thứ đó. Tôi bịa ra chuyện ngã khi đang đóng cọc rào ở phía bên kia đường. Nhưng Andy đã báo cáo về những vũng máu lớn trên xe tải và cổng nhà. Sự nghi ngờ bao trùm lấy bầu không khí như một lớp sương mù dày đặc.
Một tiếng thình thịch vang dội từ phía sau cánh cửa tầng hầm. Scooter giật mình, tay đặt lên bao súng.
“Cái quái gì thế?”
“Yên nào, Scooter. Đó chỉ là con Penny thôi. Nó thích ở dưới đó cho mát,” tôi cố giữ giọng bình thản, dù biết rõ con chó tội nghiệp của mình đang ngủ quên bên đống rơm ngoài chuồng.
Nhưng sự nghi ngờ của Burklee đã lên đến đỉnh điểm. Ông ta không tin vào câu chuyện về những con sói đồng cỏ hay tai nạn hàng rào. Ông ta tiến về phía cánh cửa tầng hầm, nơi những tiếng cào xé bắt đầu vang lên trên thớ gỗ. Một tiếng rít rợn người, mỏng manh nhưng đầy sát khí, thoát ra từ khe cửa.
Thứ đỏ trong hốc cây trỗi dậy
Tôi nhớ lại khoảnh khắc trong rừng, nơi tôi tìm thấy một hốc cây mục nát. Bên trong đó không phải là nhựa cây, mà là một thứ dịch lỏng màu đỏ rực, trông như một vết thương hở của chính mặt đất. Đó là nơi Ả đến từ. Ả đã giả chết để lừa tôi, đã di chuyển một cách phi tự nhiên giữa những tán cây trước khi bị tôi hạ gục bằng khẩu Glock 18.
Cánh cửa tầng hầm rít lên khi Burklee vặn nắm đấm. “Thưa bà, ra ngoài đi. Chúng tôi sẽ bảo vệ bà!” ông ta gọi lớn.
Và rồi, Ả bước ra khỏi bóng tối. Ả có hình dáng của một cô gái ngoài đôi mươi, nhưng làn da trắng bệch như xác chết và đôi mắt... Chúa ơi, đôi mắt đó là hai hố đen sâu thẳm, không lòng trắng, không con ngươi, chỉ là sự hư vô thuần túy. Ả nhìn vào vết thương trên bụng mình, nơi viên đạn của tôi đã găm vào, rồi ngước nhìn những gã cảnh sát với vẻ tò mò đầy ác độc.
Scooter rút súng. Một tiếng rít xé toạc màng nhĩ vang lên. Ả không sợ hãi. Ả giận dữ. Trước khi Burklee kịp phản ứng, Ả đã lao tới, những móng tay dài, sắc nhọn cắm phập vào da thịt ông ta.
Hồi kết đẫm máu
Tôi đổ gục xuống sàn, bò trườn về phía cửa chính trong khi tiếng thét của Scooter và tiếng đổ vỡ của đồ đạc vang lên phía sau. Khi tôi ra đến hiên nhà, sinh vật ấy lao vụt qua tôi, nhanh như một bóng ma, biến mất vào rừng sâu phía bên kia đường. Ả đã đi, để lại trong nhà tôi hai cái xác không còn nguyên vẹn.
Tôi lết vào trong, nhìn đống đổ nát và máu của những người từng là bạn mình đang nhuộm đỏ sàn gỗ. “Thật là một đống lộn xộn để dọn dẹp,” tôi lầm bầm.
Trong cơn đau và sự choáng váng vì mất máu, tôi chẳng nghĩ về sinh vật đó, cũng chẳng nghĩ về cái chết. Tôi chỉ nghĩ về Andy Carpenter. Nếu gã đưa thư đó đưa thư đúng giờ và bớt thọc mạch, có lẽ tôi đã tự khâu xong vết thương, có lẽ mọi chuyện đã kết thúc trong im lặng. Giờ đây, tôi phải đối mặt với một cơn ác mộng mới, và tất cả là tại gã.
Thứ dịch lỏng màu đỏ trong hốc cây là gì?
Nó dường như là một chất biến dị sinh học, giống như máu nhưng lại mang năng lực khởi sinh các sinh vật dị dạng từ lòng đất.
Sinh vật trong hầm nhà Ben Page là người hay quỷ?
Nó có hình dáng của một người phụ nữ nhưng sở hữu những đặc điểm phi nhân tính như mắt đen hoàn toàn, móng tay sắc nhọn và khả năng chịu đựng sát thương cực cao.
Tại sao Ben Page không báo cảnh sát ngay từ đầu?
Ben biết rằng sự hiện diện của sinh vật này vượt xa tầm hiểu biết của luật pháp và việc bị phát hiện sở hữu vũ khí quân dụng hoặc liên quan đến các vụ nổ súng sẽ khiến ông gặp rắc rối lớn hơn.
Số phận của Sheriff Burklee và Scooter ra sao?
Cả hai đã tử vong dưới móng vuốt của sinh vật khi cố gắng "giải cứu" một thứ mà họ không hề thấu hiểu.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The Red Up in the Hollow
