Một thực thể trắng toát không mặt luôn xuất hiện trước mỗi tang tóc trong gia đình. Liệu đó là bóng ma ám quẻ hay một lời cảnh báo từ cõi âm?

Những bước chân không tiếng động từ hư vô
Trong những ký ức bảng lảng của tuổi thơ, khi bóng tối bắt đầu phủ kín các góc tường, tôi thường thấy "Bà Ta". Đó không phải là một con người bằng xương bằng thịt, mà là một thực thể trắng dã đến rợn người. Người đàn bà áo trắng ấy sở hữu làn da nhợt nhạt như sáp nến, khoác lên mình bộ váy dài quét đất, lơ lửng trong màn đêm hoặc đứng lặng câm ở một khoảng cách xa xăm nào đó, dõi theo tôi bằng một ánh nhìn không có đôi mắt.
Tôi đã sống chung với nỗi sợ hãi âm ỉ đó suốt nhiều năm trời. Bà ta luôn ở đó, như một bức tượng băng giá vĩnh cửu, không bao giờ để lộ gương mặt thật sự phía sau lớp sương mù của cõi âm. Cho đến một ngày, hơi thở của sự chết chóc thực sự chạm đến mái ấm của tôi: Mẹ tôi qua đời.
Kể từ khoảnh khắc hơi thở cuối cùng của mẹ trút xuống, người đàn bà ấy biến mất. Sự thinh lặng bao trùm lấy căn nhà, khiến tôi ngỡ rằng cơn ác mộng đã chấm dứt, rằng bà ta chỉ là một ảo ảnh được tạo ra từ trí tưởng tượng non nớt của một đứa trẻ.
Khi khoảng cách thu hẹp và hơi thở của tử thần
Nhưng bóng tối không bao giờ thực sự rời đi, nó chỉ ẩn nấp để chờ đợi thời cơ. Vài năm sau, bóng dáng trắng toát ấy đột ngột tái hiện. Lần này, bà ta không còn đứng ở đằng xa nữa. Bà ta đã ở rất gần.
Cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc tủy sống khi tôi nhận ra thực thể này không phải là sản phẩm của sự điên rồ. Tôi nhìn xoáy vào hư không, cố gắng phủ nhận sự hiện diện của bà ta, nhưng vô ích. Chỉ một thời gian ngắn sau sự xuất hiện đầy đe dọa đó, bà ngoại tôi cũng ra đi.
Bà ta lại biến mất một lần nữa, để lại tôi với những câu hỏi bị vùi lấp dưới lớp đất sâu của nghĩa địa. Tôi bắt đầu tìm đến Santa Muerte (Thần Chết) như một cách để đối diện với sự thật nghiệt ngã này. Từ đó, người đàn bà áo trắng không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng những cái chết quanh tôi vẫn tiếp diễn như một định mệnh không thể lay chuyển.
Lời cảnh báo hay sự ám quẻ?
Giờ đây, khi nhìn lại chuỗi bi kịch ấy, tôi nhận ra người đàn bà ấy có lẽ không phải là kẻ gây ra cái chết. Bà ta giống như một sứ giả báo hiệu, một lời cảnh báo rùng rợn hiện hình để chuẩn bị tâm lý cho kẻ ở lại. Một sự hiện diện của lòng trắc ẩn méo mó từ cõi chết, hay chỉ đơn giản là sự tò mò của một linh hồn trước khi gặt hái một sinh mạng mới?
Người đàn bà áo trắng thực chất là ai?
Trong văn hóa dân gian, đây thường được coi là "Banshee" hoặc sứ giả của cái chết, xuất hiện để thông báo về sự ra đi sắp tới của một thành viên trong gia đình.
Tại sao bà ta lại đứng gần hơn trước khi người bà qua đời?
Sự thu hẹp khoảng cách có thể biểu thị cho sự khẩn cấp hoặc mức độ gắn kết tâm linh của người kể chuyện với sự kiện đau thương sắp xảy ra.
Việc thờ phụng Santa Muerte có liên quan gì đến sự biến mất của bóng ma?
Có thể việc chấp nhận và thờ phụng thực thể đại diện cho cái chết đã tạo ra một "thỏa thuận" tâm linh, khiến lời cảnh báo không còn cần thiết phải hiện hình dưới dạng bóng ma nữa.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal

