Một năm trước, Beth bước vào ngôi nhà Cape Cod ấy để thực hiện một ca tham vấn xã hội. Cô không biết mình chính là món chính trong thực đơn của họ.

Bảy năm ròng rã. Bảy nhân viên xã hội. Và chỉ vỏn vẹn bảy buổi tham vấn được ghi nhận. Trong thế giới của những hồ sơ dang dở, con số ấy không chỉ là sự trùng hợp – nó là một lời nguyền âm ỉ. Tôi, Beth, một kẻ đang mắc kẹt trong vũng lầy nợ nần với 67.000 USD tiền học phí, đã buộc phải dấn thân vào nơi mà bảy người tiền nhiệm đã vĩnh viễn bốc hơi khỏi thế gian.
Ngôi nhà của những giấc mơ mục nát
Khi chiếc Honda Civic đời 2007 tên Rosa của tôi lăn bánh vào con đường dẫn đến ngôi nhà kiểu Cape Cod giữa lòng miền Midwest, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Đáng lẽ nó phải là một dinh thự thanh bình, nhưng trước mắt tôi chỉ là những ô cửa sổ nứt nẻ như những con mắt mù lòa, cánh cửa lưới xộc xệch và thảm cỏ nửa chết khô, nửa mọc hoang tàn như những sợi tóc của xác chết.
Tôi nhớ lại lời gằn giọng của Connor – gã sếp luôn lái chiếc Mustang màu xanh lá rực rỡ: "Làm bất cứ giá nào để hoàn thành hồ sơ này, Beth." Hắn cần tiền tài trợ của tiểu bang, còn tôi cần mười năm công tác để được xóa nợ. Tôi chỉ còn cách đích đến vài tháng ngắn ngủi.
Trong hồ sơ dang dở của người đồng nghiệp ba năm trước, có một dòng chữ nguệch ngoạc mà tôi cứ ngỡ là một trò đùa quái ác: "Tôi nghĩ những người này đang lên kế hoạch ăn thịt tôi."
Vị ngọt của sự săn đuổi
Maeve Succat hiện ra ở ngưỡng cửa như một bóng ma mờ ảo. Bà ta mang diện mạo của một người bà hiền hậu với cặp kính tròn, mái tóc xám xoăn tít và chiếc tạp dề sạch sẽ. Nhưng bầu không khí bên trong ngôi nhà lại nóng hầm hập, sực nức mùi bụi cháy khét lẹt của một lò sưởi đã lâu không dùng đến.
"Chào Beth, tôi đã nghe rất nhiều về cô từ những cô gái trước..." Maeve nói, ánh mắt bà ta rà soát thân thể tôi như một kẻ sành ăn đang đánh giá một tảng thịt tươi. "Chúng tôi đã bị bỏ đói quá lâu rồi."
Tiếng còi của chiếc nồi áp suất trong bếp rít lên từng hồi thanh quái, thúc giục, điên cuồng. Maeve mời tôi trà và những chiếc bánh quy phủ kem hồng rực rỡ. Khi tôi chuẩn bị cắn một miếng, tôi chợt thấy một tia sáng nguyên thủy, đầy tham vọng trong mắt bà ta. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi đông cứng lại.
"Tôi là người ăn chay," tôi thốt ra. Sự hụt hẫng hiện rõ trên mặt Maeve, nhưng rồi nó nhanh chóng biến thành một sự phấn khích mới: "Ăn chay sao? Tôi chưa bao giờ thử... Nghe nói những kẻ chỉ ăn cỏ và hạt thì thịt sẽ rất thơm và sạch."
Nghi lễ của máu và Thánh Patrick
Hôm đó là ngày 17 tháng 3. Ngày Thánh Patrick.
Maeve bắt đầu kể về một truyền thống cổ xưa của người Ireland từ thế kỷ thứ 5. Không phải là những lễ hội bia rượu xanh mướt, mà là những bữa tiệc của những kẻ bần cùng bị bỏ đói, nơi "thịt" được cung cấp bởi những kẻ được "chọn". Bà ta gọi nhầm món ăn là "Corned Beth" thay vì Corned Beef (thịt bò muối). Một sự nhầm lẫn chết người.
Đầu tôi bắt đầu quay cuồng. Tách trà mà tôi vừa nhấp một ngụm nhỏ dường như chứa đựng thứ thuốc độc của sự mê muội. Tầm nhìn của tôi nhòe đi, tiếng nồi áp suất vang lên như tiếng gào thét của bảy linh hồn đã mất tích. Tôi nhận ra bàn ăn chỉ dọn cho hai người, dù bà ta nói có một cậu con trai sắp về.
Tôi là món chính.
Hồi kết: Tiếng gầm của chiếc Mustang xanh
Trong một nỗ lực cuối cùng, tôi tháo chạy khỏi ngôi nhà, bỏ lại sự nghiệp, bỏ lại hy vọng xóa nợ. Tôi vấp ngã trên nền đất, cảm nhận được bàn tay của Maeve quờ quạng sau lưng như muốn kéo tôi lại vào nồi áp suất đang sôi sùng sục kia. Tôi nhảy lên chiếc Rosa, tống ga điên cuồng.
Nhưng chi tiết khiến tôi ám ảnh nhất không phải là hàm răng của Maeve, mà là hình ảnh trên con đường vắng khi tôi chạy thoát. Một chiếc xe lao ngược chiều về phía ngôi nhà Cape Cod đó. Giữa cơn mê sảng và tầm nhìn nhòe lệ, tôi thề rằng mình đã nhìn thấy chiếc Mustang màu xanh lá rực rỡ của Connor.
Hắn không chỉ là sếp của tôi. Hắn là kẻ cung cấp thực phẩm cho bữa tiệc hàng năm của gia đình Succat.
Khám phá bí ẩn cùng Beth
Tại sao các nhân viên xã hội trước đó đều mất tích vào ngày 17/3?
Vì đó là ngày gia đình Succat tổ chức nghi lễ "thực nhân" truyền thống theo lịch sử đen tối của Thánh Patrick, nơi họ dùng thịt người làm món chính cho bữa tiệc hàng năm.Vai trò của Connor trong vụ việc này là gì?
Connor dường như là kẻ đồng lõa hoặc người môi giới. Việc hắn lái chiếc Mustang xanh về phía ngôi nhà sau khi Beth chạy thoát gợi ý rằng hắn đến để "thu dọn" hoặc tham gia bữa tiệc.Chi tiết "Corned Beth" có ý nghĩa gì?
Đây là cách chơi chữ rùng rợn của Maeve Succat, ám chỉ việc bà ta sẽ biến Beth thành món thịt muối (Corned Beef) cho bữa tối của mình.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
