Khám phá bí ẩn về linh hồn nữ tân binh trong bộ quân phục cũ tại trạm huấn luyện RTC, nơi bóng tối che giấu những thực thể không thuộc về thế giới này.
Bản Giao Hưởng Của Sự Kiệt Quệ
Có những ký ức không tan biến theo thời gian, chúng chỉ lẩn khuất trong những góc tối của tâm trí, chờ đợi một cơn gió lạnh để trỗi dậy. Khoảng 8 đến 9 tháng trước, tại RTC (Recruit Training Command) - nơi trui rèn những tân binh Hải quân, tôi đã nếm trải một thứ cảm giác vượt xa nỗi sợ hãi cái chết. Giữa cái nóng hầm hập của cuối tháng Bảy, đầu tháng Tám, trại huấn luyện giống như một cơn mê sảng kéo dài bởi sự thiếu ngủ trầm trọng.
Đêm đó, khi kim đồng hồ vừa điểm qua mốc 22:00 - thời khắc của lệnh "Taps", cả doanh trại chìm vào sự im lặng chết chóc. Tôi đứng đó, bất động như một bức tượng trong ca trực an ninh, đôi mắt dán chặt vào khung cửa sổ nhỏ nhìn ra hành lang (P-way). Không gian bỗng chốc đặc quánh lại. Không khí trở nên nặng nề như thể có hàng ngàn cân áp lực đang đè nặng lên lồng ngực.
Vị Khách Bước Ra Từ Hư Vô
Cơn lạnh buốt đột ngột chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh của máy điều hòa, mà là cái lạnh từ nấm mồ thổi tới. Phía bên kia hành lang, người đồng đội gác cùng tôi bắt đầu lảo đảo, gương mặt cô ấy tái nhợt như một xác chết. Ngay sau khi cô ấy được thay ca để nghỉ ngơi, tiếng ngân nga bắt đầu vang lên từ phía sau cánh cửa hành lang.
Đó là một giai điệu không lời, nghe như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị lãng quên. Bụng tôi quặn thắt lại, bản năng sinh tồn gào thét rằng có điều gì đó cực kỳ sai trái đang diễn ra. Và rồi, cô ta xuất hiện. Một nữ tân binh trong bộ Quân phục Hải quân (NWU) kiểu cũ. Cô ta lướt đi trên hành lang nhưng không hề có tiếng bước chân.
Khi đi ngang qua khoang của các nữ binh sĩ, cô ta khựng lại trong giây lát, đôi mắt trống rỗng như đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất từ lâu. Tôi nín thở, tim như ngừng đập khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất: Cô ta không mở cửa, mà cứ thế đi xuyên qua lớp gỗ đặc, tan biến vào bóng tối phía sau như một làn khói đen.
Lời Nguyền Không Có Hồi Kết
Sáng hôm sau, người bạn gác đêm cùng tôi đã phải đến Tranquility (cơ sở y tế dành cho tân binh) trong tình trạng kiệt quệ hoàn toàn. Cô ấy bị hành hạ bởi những cơn sốt và triệu chứng của một trận cúm nặng nề. Khi cô ấy kể lại những gì mình thấy với các nhân viên y tế (HM), họ chỉ khẽ gật đầu với một vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Họ nói rằng RTC bị ma ám, và mỗi con tàu ở đây đều giữ lại những linh hồn của riêng nó.
Khi tôi mang câu chuyện này đến gặp RDC (Chỉ huy huấn luyện) thứ 3 của mình, ông ấy không hề ngạc nhiên. Ông nhìn xoáy vào mắt tôi, giọng nói trầm đục và đầy ám ảnh: "Cậu thực sự may mắn vì không phải là kẻ bị nó để mắt tới."
Sự kinh hoàng không dừng lại ở RTC. Ngay cả khi đã chuyển đến căn cứ NSGL và ở tại ký túc xá Boorda Hall, những tiếng thì thầm và sự hiện diện vô hình vẫn bám đuổi tôi như một bóng ma không rời. Mỗi khi đặt bút viết lại những dòng này, da gà tôi lại nổi lên, và tôi có cảm giác như có ai đó đang đứng ngay sau lưng, nhìn vào màn hình và ngân nga giai điệu cũ kỹ đó...
Bí ẩn bên lề hồ sơ
Tại sao linh hồn lại mặc bộ quân phục Hải quân kiểu cũ?
Có thể đó là linh hồn của một tân binh đã tử nạn hoặc qua đời tại trại huấn luyện từ nhiều năm trước, khi bộ quân phục đó vẫn còn được sử dụng chính thức.Lời cảnh báo của RDC có ý nghĩa gì?
Câu nói "may mắn vì không bị để mắt tới" ám chỉ rằng những người bị linh hồn này "chú ý" thường gặp phải tai ương hoặc bệnh tật nghiêm trọng, giống như trường hợp của nữ tân binh cùng gác đêm.Căn cứ NSGL và Boorda Hall có thực sự nổi tiếng về tâm linh?
Trong giới Hải quân Mỹ, Naval Station Great Lakes và các tòa nhà cũ như Boorda Hall luôn là tâm điểm của những câu chuyện truyền miệng về các hiện tượng không thể giải thích.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - Boot camp spirit



