Một buổi chiều tháng Mười định mệnh, Titanslush đối mặt với một sinh vật nâu thẫm đứng thẳng bên kia sông. Sự thật hay là nỗi kinh hoàng từ bóng tối?
Tháng Mười năm ấy, cái lạnh không chỉ mơn trớn trên da thịt mà nó thấm sâu vào từng thớ gỗ, từng tảng đá. Kim đồng hồ nhích dần về phía bóng tối khi tôi bắt đầu hành trình đơn độc trên chiếc xe đạp cũ kỹ. 14 km. Đó không chỉ là khoảng cách từ nhà đến bãi biển quen thuộc, mà dường như là khoảng cách tách biệt giữa thế giới loài người và những điều chưa bao giờ được gọi tên.
Tiếng thì thầm từ mặt đất đóng băng
Khi tôi đặt chân đến bãi biển, không gian tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của chính mình đang đập rộn ràng trong lồng ngực. Nhiệt độ đã rơi xuống dưới 0°C. Mặt đất dưới chân tôi không còn là cát mềm, nó đã đóng băng cứng nhắc, nứt nẻ như một lớp da khô khốc của một kẻ khổng lồ đang ngủ yên. Đây là bãi biển lớn nhất trong thị trấn, nhưng vào khoảnh khắc ấy, nó lại là nơi trống trải và cô tịch nhất mà tôi từng biết.
Tôi đứng đó, phóng tầm mắt ra phía đại dương xanh thẳm cho đến khi ánh nhìn bị chặn lại bởi con sông hiền hòa đang đổ mình ra biển ở phía bên trái. Vào mùa hè, phía bên kia con sông ấy là đồng cỏ xanh mướt, nơi những đàn bò thong dong gặm cỏ. Nhưng hôm nay, đồng cỏ ấy không còn thuộc về sự sống bình thường nữa.
Sự hiện diện không mời mà đến
Giữa cái không gian xám xịt của ngày đông chí sớm, một bóng hình nâu thẫm xuất hiện. Ban đầu, tôi ngỡ ngàng. Nó đứng thẳng, cao lớn và sừng sững như một bức tượng tạc từ nỗi sợ hãi. Tâm trí tôi điên cuồng tìm kiếm một lời giải thích logic: Một người thợ săn? Một cột mốc? Không.
Khoảnh khắc rùng mình nhất xảy ra ngay sau đó. Sinh vật ấy từ từ hạ mình xuống, bước đi bằng cả bốn chi. Những chuyển động của nó không hề vụng về; nó uyển chuyển và đầy uy lực. Và rồi, trái tim tôi như ngừng đập khi nhận ra: Nó đang tiến lại gần. Nó đã nhìn thấy tôi. Trong sự tĩnh lặng chết chóc của vùng đất đóng băng, sinh vật ấy bắt đầu thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi.
Dù khoảng cách vẫn còn khá xa, nhưng bản năng sinh tồn trong tôi gào thét. Tôi đã từng thấy gấu, thấy đại bàng, cáo, và thậm chí là những con nai sừng tấm khổng lồ ở vùng đất này. Nhưng thứ đó... thứ đang lừ lừ tiến về phía tôi bên kia dòng sông, không giống với bất kỳ điều gì tôi từng biết. Tôi vội vã tháo chạy, để lại sau lưng hơi thở của mùa đông và cái nhìn ám ảnh của sinh vật lạ.
Hồi kết: Bí ẩn vùi lấp trong giá lạnh
Tôi tin rằng đó có thể là một con gấu, nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn luôn hoài nghi về dáng đứng thẳng ban đầu của nó. Có những điều trong bóng tối của tháng Mười mà chúng ta không nên cố gắng thấu hiểu. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy một dòng sông đổ ra biển, tôi vẫn tự hỏi: Liệu sinh vật ấy có còn đứng đó, chờ đợi một kẻ độc hành khác?
Tại sao sinh vật này lại đáng sợ hơn một con gấu thông thường?
Dựa trên lời kể của Titanslush, sinh vật này ban đầu đứng thẳng như người trước khi chuyển sang di chuyển bằng bốn chân và bắt đầu tiếp cận người quan sát, tạo ra một cảm giác bị săn đuổi rõ rệt.
Địa danh xảy ra sự việc nằm ở đâu?
Sự việc diễn ra tại một bãi biển lớn nhất trong thị trấn của nhân vật chính, cách nhà khoảng 14km, nơi có một con sông đổ ra biển và đối diện là một cánh đồng thường có bò vào mùa hè.
Liệu có khả năng đây là một sinh vật huyền bí không?
Dù nhân vật chính cho rằng đó là gấu, nhưng việc chưa từng thấy gấu ở khu vực này cùng với hành vi đứng thẳng kỳ lạ khiến câu chuyện mang đậm màu sắc của các truyền thuyết về sinh vật lạ (Cryptid).
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - Titanslush



