Căn nhà hai tầng cũ kỹ, nơi những bóng đen rình rập bên khung cửa sổ và những tiếng bước chân quỷ dị vang lên trong hành lang sâu thẳm lúc nửa đêm.
Lời Mở Đầu: Tiếng Vọng Từ Ký Ức
Bạn đã bao giờ cảm thấy gáy mình lạnh toát khi ngồi một mình trong căn phòng vắng? Có những bí mật không nên được kể ra, nhưng nếu chúng cứ cào cấu tâm trí ta mỗi đêm, tốt nhất hãy để chúng thoát thai thành những con chữ. Xin hãy thứ lỗi cho vốn từ ít ỏi của tôi, bởi nỗi sợ hãi vốn dĩ không cần ngôn từ mỹ miều để diễn tả.
Chương I: Đôi Mắt Từ Hư Vô
Mùa hè năm ấy, không gian đặc quánh mùi cỏ dại và sự oi nồng. Trong căn nhà hai tầng rộng lớn, tôi và chị nuôi đang chìm đắm trong giai điệu Hip-hop sôi động. Ánh đèn neon trong phòng nhảy múa theo từng bước chân của chúng tôi, đối lập hoàn toàn với bóng tối thâm trầm đang bủa vây bên ngoài cửa sổ.
Căn phòng ở tầng trệt của chị có hai cửa sổ mở hất, không rèm che, trông ra một khoảng sân sau vắng lặng. Để tiếp cận được nơi đó là cả một thử thách: kẻ lạ mặt phải vượt qua lối đi rải sỏi ồn ào, băng qua hàng rào gỗ mục nát và leo lên sàn gỗ cũ kỹ. Thế nhưng, vào khoảnh khắc tôi xoay người theo điệu nhạc, một luồng điện xẹt qua sống lưng. Bản năng sinh tồn của con người luôn thức tỉnh trước những mối nguy hiểm không tên.
Tôi liếc nhìn ra cửa sổ bên trái. Tim tôi như ngừng đập. Một khuôn mặt đen ngòm, không rõ nhân dạng nhưng mang đầy hơi thở của quỷ dữ đang dán chặt vào mặt kính. Nó đang há miệng, để lộ một vùng màu hồng trắng nhợt nhạt, kinh tởm trong hốc miệng tối tăm. Hai con mắt sáng quắc như lân tinh phản chiếu ánh sáng từ phòng bếp, chúng chuyển động, khóa chặt lấy tôi. Khi nhận ra tôi đã phát hiện, nó lùi dần vào bóng tối sâu thẳm nhanh như một bóng ma.
Chị tôi gọi bạn trai đến, nhưng tất cả những gì anh ấy tìm thấy chỉ là sự im lặng của cỏ cây. Chú chó Labrador ngực trắng và con mèo Maine Coon vẫn thản nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra. Đêm đó, tôi thức trắng, đối mặt với sự hoài nghi của mọi người và cảm giác rùng mình vẫn vẹn nguyên đến tận bây giờ.
Chương II: Thực Thể Trong Hành Lang
Sự ám ảnh chưa dừng lại ở đó. Căn nhà này dường như chứa đựng một thứ gì đó muốn chiếm hữu... hoặc hủy hoại. Mẹ nuôi của tôi, một người phụ nữ bị vây hãm bởi chứng trầm cảm và sự khắc nghiệt, thường xuyên thức dậy đi vệ sinh vào ban đêm. Tôi đã quá quen với tiếng bước chân của bà, cũng như tiếng móng vuốt của hai con mèo cào nhẹ trên sàn gỗ.
Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, tôi đang say mê với một cuốn sách trên giường. Bất chợt, tiếng bước chân vang lên ở cuối hành lang. Chậm rãi. Nặng nề. Chúng dừng lại năm phút, rồi lại vang lên ở giữa hành lang. Tôi tự trấn an mình rằng đó là lũ mèo, nhưng trái tim tôi đang đập liên hồi như muốn nổ tung khỏi lồng ngực.
Tiếng chân dừng lại ngay cửa phòng tôi. Cạch! Cạch! Cạch! Công tắc đèn bị bật tắt liên tục với một tốc độ kinh hồn. Ánh đèn chớp tắt, tạo nên một khung cảnh kỳ dị như trong những thước phim kinh dị rẻ tiền. Và rồi, giữa những nhịp chớp nháy ấy, tôi thấy nó: một bóng đen to lớn, sừng sững chiếm trọn khung cửa. Mọi thứ vụt tắt.
Tôi gào thét tên mẹ trong vô vọng. Một đôi bàn tay vô hình tóm lấy tôi, quăng quật tôi trên chiếc giường như một món đồ chơi rách nát. Tôi cảm thấy mình đang bị kéo đi, đôi tay tôi bấu chặt lấy ga giường trong cơn tuyệt vọng cùng cực trước khi ý thức hoàn toàn lịm đi.
Hồi Kết: Những Dấu Tích Để Lại
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy ở phía bên kia căn phòng. Cuốn sách nằm chỏng chơ trên sàn, ga giường nhăn nhúm, rúm ró như kết quả của một cuộc vật lộn dữ dội. Mẹ tôi thản nhiên nói rằng bà chẳng nghe thấy gì cả, rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng làm sao giấc mơ có thể thay đổi vị trí của một con người và xé nát sự bình yên của một căn phòng? Cho đến nay, câu trả lời vẫn còn bị vùi lấp trong những góc khuất của căn nhà hai tầng ấy.
Tôi đã kê lại toàn bộ đồ đạc và không bao giờ để cửa mở vào ban đêm nữa. Vì tôi biết, ngoài kia, hoặc ngay trong chính hành lang này, bóng đen ấy vẫn đang chờ đợi...
Tại sao các loài vật trong nhà không phản ứng khi thực thể xuất hiện?
Đó là một trong những điểm bí ẩn nhất. Chú chó ở phòng khác, còn con mèo Maine Coon dường như có một sự thờ ơ kỳ lạ, hoặc có lẽ chúng đã quen với sự hiện diện của "thứ đó" đến mức không còn coi đó là một mối đe dọa.Thực thể bóng đen ở cửa sổ và ở hành lang có phải là một?
Không thể khẳng định chắc chắn, nhưng cả hai đều mang một sắc thái đen đặc và sự hung hãn tột độ nhắm vào nhân vật chính, gợi ý về một sự đeo bám có chủ đích.Liệu đây có phải là hiện tượng bóng đè (Sleep Paralysis)?
Mặc dù mẹ nuôi khẳng định là ác mộng, nhưng dấu vết ga giường bị xáo trộn và việc nhân vật tỉnh dậy ở vị trí khác trong phòng là những bằng chứng vật lý cho thấy có sự tác động ngoại lực thực sự.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



