Năm 2019, một tiếng thét xé tan màn đêm tĩnh lặng. Bí mật về gã hàng xóm sát vách và lưỡi dao nhuốm màu hận thù dần lộ diện trong sự ám ảnh khôn nguôi.
Bản giao hưởng của bóng tối
Năm 2019, khi tôi mới chỉ là một đứa trẻ mười một tuổi, thế giới trong mắt tôi vẫn còn vẹn nguyên vẻ ngây thơ, cho đến khi hơi thở của quỷ dữ phả vào ngay sát vách tường nhà mình. Gia đình tôi đã bén rễ ở khu phố này từ năm tôi lên bốn. Ngôi nhà bên cạnh khi ấy vốn là một văn phòng đào tạo nhân viên bảo vệ tĩnh lặng của một ông cụ điềm đạm. Nhưng sự bình yên đó chỉ là màn sương che mờ một bi kịch sắp sửa ập đến.
Hai năm sau ngày chúng tôi chuyển đến, ông cụ rời đi, nhường chỗ cho gã con trai 48 tuổi. Hắn ta mang theo một vẻ ngoài kín kẽ, đôi khi vẫn trao đổi vài câu chuyện bâng quơ với bố tôi mỗi sáng đi làm. Không lâu sau, một người phụ nữ và cô con gái 14 tuổi cũng dọn về. Họ từng là một gia đình, hoặc ít nhất là trông có vẻ như thế, trước khi sự phản bội xé toạc tất cả. Người đàn bà ấy đã chọn rời bỏ đứa con ruột thịt để chạy theo một nhân tình mới quen từ nhà thờ, để lại cô bé trong tay gã đàn ông với trái tim đang dần mục rữa.
Tiếng thét xé tan màn đêm
Kể từ ngày đó, ngôi nhà sát vách trở thành một nấm mồ câm lặng. Họ hiếm khi xuất hiện, như thể ánh sáng mặt trời là thứ độc dược đối với họ. Cho đến một đêm định mệnh, khi bố tôi vắng nhà, chỉ còn tôi và mẹ đối mặt với sự tĩnh lặng đáng sợ của khu phố.
Bất chợt, những âm thanh kỳ lạ bắt đầu dội lên qua bức tường mỏng manh. Thình thịch. Thình thịch. Tiếng bước chân nện xuống sàn nhà mạnh đến mức cảm tưởng như trần nhà sắp sập đổ. Những cú va đập khô khốc kéo dài suốt hai mươi phút đồng hồ, gieo rắc một nỗi bất an len lỏi vào từng thớ thịt. Rồi, một tiếng thét xé lòng vang lên, cắt ngang bầu không khí đặc quánh:
"Bố tôi muốn giết tôi! Cứu với! Bố tôi sắp giết tôi rồi!"
Cô con gái lao ra khỏi cánh cửa đó như một con thú bị dồn vào đường cùng, gương mặt biến dạng vì kinh hoàng. Cảnh sát ập đến như một cơn bão giữa đêm tối. Trong khi người mẹ (người đã bỏ đi) quay lại để đưa cô bé về nơi an toàn, thì các sĩ quan phải đối mặt với một con quái vật đang cố thủ. Hắn nhất quyết không mở cửa, buộc cảnh sát phải leo qua hàng rào, vật lộn và đè nghiến gã đàn ông xuống nền đất lạnh lẽo để khống chế cơn điên loạn đang bốc cháy trong mắt hắn.
Lưỡi dao trong bụi rậm và sự biến mất bí ẩn
Họ đưa gã đi ngay trong đêm. Nhưng sự thật kinh tởm nhất chỉ được hé lộ vài tháng sau đó. Khi cảnh sát ập vào, gã đàn ông ấy không hề đi tay không. Trong tay hắn là một con dao sắc lạnh, thứ mà hắn đã kịp ném vào bụi rậm trước sân ngay trước khi những đôi tay công lý chạm vào người hắn. Hắn đã định dùng nó để kết thúc mạng sống của chính giọt máu mình.
Kỳ lạ thay, gã quay lại vào ngày hôm sau, đứng trước cửa nhà tôi và yêu cầu được nói chuyện với bố tôi bằng một giọng điệu bình thản đến rợn người. Đó cũng là lần cuối cùng chúng tôi nhìn thấy gã. Gã biến mất như một bóng ma, để lại ngôi nhà cho những người thân khác dọn vào rồi lại dọn ra. Ba năm trôi qua, ngôi nhà giờ đây đã thuộc về một gia đình mới, nhưng với tôi, bụi rậm trước sân ấy vẫn luôn lẩn khuất bóng dáng của một lưỡi dao chưa bao giờ thực sự được gột rửa sạch vết máu của lòng thù hận.
Tại sao gã đàn ông lại muốn sát hại con gái mình?
Bản năng của gã có lẽ đã bị bóp méo sau khi người bạn đời bỏ đi, biến nỗi đau bị phản bội thành sự căm phẫn đổ dồn lên đứa con tội nghiệp.Con dao hung khí đã đi đâu?
Nó đã bị gã ném vào bụi rậm trước sân nhà để phi tang chứng cứ ngay trước khi cảnh sát khống chế, một hành động xảo quyệt trong cơn điên loạn.Gia đình hiện tại ở ngôi nhà đó có an toàn không?
Kể từ năm ngoái, một gia đình hoàn toàn mới đã dọn đến. Dù quá khứ đã khép lại, nhưng những bức tường vẫn mang theo ký ức về đêm kinh hoàng năm 2019.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



