Charlie đối mặt với thực tại nghiệt ngã khi ranh giới giữa hư cấu và ác mộng về người cha quá cố dần xóa nhòa trong làn khói thuốc đặc quánh.

Tiếng Thì Thầm Trong Làn Khói Xám
Những ngày cuối cùng ấy, thế gian trong mắt tôi chỉ còn là một khoảng không rỗng tuếch. Chẳng có lượng caffeine hay nicotine nào đủ sức lấp đầy hố sâu thăm thẳm khi người bạn yêu thương nhất rời bỏ vòng tay. Có lẽ, tất cả là lỗi tại tôi. Tôi đã bỏ mặc bản thân, để rồi giờ đây, căn nhà này chỉ còn là một nấm mồ lạnh lẽo. Tôi đã phản bội lòng tin của Maddy, trượt dài vào vũng lầy của những thói quen cũ kỹ và độc hại.
Việc viết lách? Nó đã biến mất khỏi tâm trí tôi từ lâu, thay thế bằng những cơn ngủ vùi mệt mỏi và sự tự vấn dằn vặt. Dieter – thực thể tà ác ấy – đã không còn xuất hiện. Tôi bắt đầu tự hỏi, liệu mình đang chịu đựng một loại ảo giác điên rồ nào? Tôi đã cố gắng thốt lên lời xin lỗi, nhưng những âm thanh đó chỉ tan biến vào thinh không, không lời đáp lại.
Đôi bàn tay tôi, như một cỗ máy vô hồn, lại châm một điếu thuốc nữa – có lẽ là điếu thứ một tỷ trong ngày. Trong căn nhà không còn bóng dáng ai, tôi hút thuốc liên tục. Làn khói xám xịt bao phủ khắp nơi, gợi nhớ đến những hang ổ thuốc phiện đầy hối tiếc trong phim ảnh. Chỉ khác là, thay vì một xác người phê thuốc, nơi đây chỉ có sự tuyệt vọng tột cùng của chính tôi.
Cuộc Gọi Từ Thực Tại Nghiệt Ngã
Một tiếng rung nhẹ kéo tôi trở về thực tại. Hy vọng vừa nhen nhóm đã vụt tắt khi cái tên Jerry nhấp nháy trên màn hình. Tôi đã trốn tránh ông ấy như trốn tránh một dịch bệnh, nhưng cuối cùng cũng phải nhấc máy trước khi ông ấy gọi cảnh sát đến phá cửa.
"Ơn Chúa, cậu đã nghe máy! Tôi cứ ngỡ cậu đã tự sát rồi đấy, nhóc ạ," giọng Jerry vang lên đầy hốt hoảng.
Tôi đáp lại bằng một giọng khàn đặc: "Một lời chào buổi sáng thật tử tế... Không, tôi chỉ đang bận thôi."
Nhưng khi Jerry bắt đầu hỏi về ngày phát hành cuốn sách mà nhà xuất bản đang thúc giục, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi. Cuộc gọi bỗng nhiễu sóng, những tiếng rè rè của tĩnh điện vang lên, và rồi... một giọng nói khác rít qua kẽ răng.
"Tốt lắm, Charlie. Ta mừng là cậu đang đi đúng hướng. Hãy tiếp tục đi, rồi mọi thứ sẽ bắt đầu sáng sủa hơn."
Đó là Dieter. Giọng nói chậm rãi, nham hiểm của hắn ta. Không còn sợ hãi, không còn giận dữ, tôi chỉ còn lại sự chai sạn. Tôi nghiêng người về phía bàn làm việc, nghiến răng: "Cứ làm điều tệ nhất đi. Ngươi đã lấy đi quá nhiều, nhưng nếu tôi có thể làm bất cứ điều gì, tôi sẽ kết thúc cuốn sách này. Ngươi nghĩ ngươi là 'nỗi đau đến từ nỗi đau' sao? Cứ chờ mà xem."
Sự Thật Phơi Bày Dưới Lớp Tro Tàn
Mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn khi Maddy xuất hiện trước cửa nhà với một chiếc vali nhỏ. Đôi mắt cô đỏ hoe, sưng mọng vì khóc. Cô nhìn tôi, một cái nhìn chứa đựng sự đau đớn đến xé lòng.
"Anh không hề liên lạc trong nhiều ngày qua, và giờ anh muốn làm mọi chuyện đúng đắn sao?" cô nói, giọng nghẹn lại.
Tôi ngơ ngác. Tôi thề rằng tôi đã cố gọi cho cô ấy hằng ngày. Nhưng khi cô ấy đưa điện thoại ra, thế giới quanh tôi đổ sụp. Trong nhật ký cuộc gọi của Maddy chỉ có những cuộc gọi nhỡ từ cô ấy đến tôi, hoàn toàn không có một tín hiệu nào từ phía tôi. Tôi đã làm gì trong những khoảng thời gian mất trí đó?
Maddy nhìn quanh văn phòng đầy tàn thuốc và những lỗ hổng trên tường. "Charlie... anh cần sự giúp đỡ. Anh suýt chút nữa đã đập nát đầu em bằng một cây gậy bóng chày, và giờ là hai cái hố lớn trên tường này. Trước khi em quay lại, anh phải thay đổi chính mình."
Khi cánh cửa khép lại sau lưng cô, một tiếng "thình" nặng nề vang lên từ văn phòng. Tôi lao vào, và tim tôi như ngừng đập. Chiếc hộp gỗ của Cha tôi nằm mở toang trên sàn. Một bức thư cuối cùng nằm đó, đề ngày ba ngày trước khi ông qua đời.
Tôi quỳ xuống, đọc những dòng chữ run rẩy của ông. Đó không phải là lời chúc phúc, mà là một lời thú tội muộn màng. Cha tôi – người đàn ông tôi hằng ngưỡng mộ – hóa ra từng là một kẻ bạo hành. Ông đã thú nhận việc đánh đập mẹ tôi khi tôi còn nhỏ. "Tôi là một kẻ bạo hành tồi tệ, không xứng đáng với tình yêu của nó," ông viết.
Hồi Kết: Gương Mặt Trong Gương
Nước mắt rơi lã chã trên trang giấy. Khi tôi định cất bức thư đi, một tấm ảnh nhỏ rơi ra. Đó là ảnh tôi lúc mới sinh và cha tôi khi còn rất trẻ. Một cảm giác kinh tởm trào dâng. Tôi run rẩy đặt tấm ảnh cạnh bìa cuốn sách đầu tay của mình, nơi có gương mặt của Dieter.
Kinh hoàng thay, chúng giống hệt nhau.
Mái tóc đen bết dính, chiếc mũi vẹo sang trái, và vết sẹo lớn bên phải cằm. Dieter chính là hiện thân cho phần tối tăm nhất, tàn bạo nhất của cha tôi – người mà ông đã cố gắng che giấu dưới cặp kính cận và bộ râu lởm chởm suốt những năm tháng tôi lớn lên.
Tôi đã làm gì thế này? Tôi đã vô tình hồi sinh con quỷ trong ký ức của cha mình và để nó giày vò thực tại của chính mình. Tiếng cười của Dieter vang lên khắp phòng, rồi dần dần biến thành tiếng cười khô khốc của cha tôi.
"Dừng lại đi! Làm ơn dừng lại!" tôi gào thét, bịt chặt tai lại. Một bàn tay đặt lên vai tôi. Tôi ngước lên, hy vọng là cha, nhưng đó là Jerry. Ông nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng.
"Cậu ổn chứ nhóc? Tôi đã cố gọi cho cậu nhiều ngày rồi."
"Cái gì? Tôi vừa nói chuyện với ông vài giờ trước mà?"
Jerry lắc đầu đầy bối rối, rồi chỉ vào màn hình máy tính của tôi. Toàn bộ con chữ, toàn bộ tiến độ, cái kết hoàn hảo mà tôi vừa dốc sức viết... tất cả đã biến mất. Chỉ còn lại một trang giấy trắng tinh khôi đến lạnh người.
Trong cơn nghẹn ngào, tôi thốt lên lời cầu cứu cuối cùng: "Jerry... tôi cần giúp đỡ."
Dieter thực chất là ai?
Hắn là hiện thân cho những tội lỗi và quá khứ bạo hành của cha Charlie, được Charlie vô tình "triệu hồi" thông qua ngòi bút của mình.Tại sao nhật ký cuộc gọi của Charlie và Maddy lại khác nhau?
Charlie đang rơi vào trạng thái tâm thần phân liệt hoặc bị thao túng bởi thực thể Dieter, khiến anh mất ý thức về thời gian và hành động của chính mình.Vết sẹo trên cằm có ý nghĩa gì?
Đó là dấu hiệu nhận dạng chung giữa người cha thời trẻ và Dieter, khẳng định Dieter chính là "con quỷ" mà người cha đã cố che giấu.Điều gì đã xảy ra với bản thảo của Charlie?
Có thể Charlie đã tự tay xóa sạch mọi thứ trong cơn mê loạn, hoặc Dieter đã thực hiện điều đó để đẩy anh vào sự tuyệt vọng tột cùng.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Quasique24
|


