Thuở niên thiếu, tôi sợ gương. Giờ đây, nỗi sợ hãi ấy đã thành hiện thực, khi hình ảnh phản chiếu của tôi không còn là tôi nữa. Một bí ẩn kinh hoàng bắt đầu từ Lisbon, nơi ranh giới thực và ảo tan biến.

Thuở niên thiếu tại Lisbon, thành phố của những con hẻm cổ kính và ánh sáng vàng vọt, tôi đã từng sống trong một nỗi kinh hoàng thầm lặng, dai dẳng như một lời nguyền thì thầm trong gió đêm. Nỗi sợ hãi ấy không phải là những bóng ma vật vờ trong câu chuyện kể bên bếp lửa trại, hay lời nguyền rùng rợn mà người lớn gieo vào tâm trí trẻ thơ để giữ chúng tôi tránh xa bóng tối. Không. Nỗi sợ của tôi đến từ một thực thể khác, một sự hiện diện sống động và đầy thù địch, trừng mắt nhìn lại tôi từ sâu thẳm bên trong mỗi tấm gương. Một kẻ nào đó, tôi tin chắc, đã ẩn mình ở đó, chờ đợi khoảnh khắc của nó.
Chương I: Kẻ Ẩn Mình Sau Lớp Kính
Đám bạn cùng trang lứa thường thấy điều đó thật ngớ ngẩn và trêu chọc tôi không ngớt. Chúng gọi tôi là trẻ con, gán cho tôi cái danh hiệu kẻ ngốc nghếch nhất trần đời vì đã tin vào những điều phi lý. Tôi cố gắng giải thích nỗi ám ảnh của mình, lột tả cái cảm giác bị theo dõi, bị soi mói từ thế giới bên kia lớp kính, nhưng chúng chỉ cười phá lên như thể tôi là một tên hề trong rạp xiếc, mua vui bằng những lời lẽ hoang đường.
Chương II: Người Anh Thấu Hiểu và Lời Nguyền Ánh Nhìn
Thế nhưng, Samuel, anh trai tôi, lại là một ngoại lệ hiếm hoi. Anh thấu hiểu con người tôi một cách lạ lùng mà không hề đặt câu hỏi. Anh luôn sẵn lòng lắng nghe mỗi khi tôi muốn kể cho anh nghe một trong những câu chuyện rùng rợn của mình, về ánh mắt lạnh lẽo và sự hiện diện vô hình. Anh là người anh tuyệt vời nhất mà tôi có. Thế nhưng, ngay cả Samuel cũng có lúc mắc phải sai lầm định mệnh. Rồi có lúc anh đổi ý, cố gắng kéo tôi ra khỏi thế giới tưởng tượng mà tôi tự nhốt mình vào, cố gắng phá vỡ cái vỏ bọc mong manh ấy... nhưng cái giá phải trả thì thật đắt.
Bàn tay anh siết chặt lấy cổ tay tôi, kéo xềnh xệch qua hành lang lạnh lẽo, dẫn đến trước một tấm gương lớn đóng trên tường phòng khách. Tấm gương sáng bóng đến rợn người, với khung chạm trổ cầu kỳ, có lẽ là một món đồ đắt tiền mà cha tôi vô cùng tự hào. Anh bắt tôi đứng đối mặt với nó. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy xổ khỏi lồng ngực, da thịt tôi nổi gai ốc, và đôi chân tôi run rẩy, mềm nhũn như đang bước đi trên một lớp băng mỏng manh, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Giọng tôi khản đặc, nghẹn lại nơi cổ họng khi cố nói với anh về tấm gương, về kẻ đang ẩn nấp, nhưng anh không nghe. Anh quan tâm đến tôi, đến cuộc sống xã hội của tôi, anh không thể lúc nào cũng ở bên, nên anh muốn đảm bảo rằng không ai sẽ coi tôi là trò cười khi anh vắng mặt. Anh muốn tôi thật sự đối mặt với nỗi sợ hãi của mình, đối mặt với cái bóng ma vô hình mà tôi đã dựng lên trong tâm trí.
Tôi nhìn vào gương. Tôi thấy mình run rẩy như một đứa trẻ, một tấm gương phản chiếu của nỗi khiếp sợ tột cùng. Đôi mắt tôi uể oải, chất chứa nỗi kinh hoàng về thứ đang ẩn nấp sau tấm kính, về một thế giới song song mà chỉ mình tôi có thể cảm nhận.
Giọng Samuel vang vọng trong tai tôi, tựa một khúc nhạc mà tôi khao khát được quên đi, bởi nó như xé toạc một phần tâm hồn tôi. Anh bảo tôi hãy đưa tay ra. Rằng tôi nên tự do cử động mà không chút sợ hãi. Tôi có một linh cảm mãnh liệt, một tiếng thì thầm của hư vô báo trước rằng thứ gì đó sẽ nhảy xổ ra từ trong gương, tấn công tôi không chút khoan nhượng. Nó sẽ bóp nghẹt cổ họng tôi đến khi mắt tôi trợn ngược, hay cho đến khi mạch máu ngừng lưu thông, xóa sổ tôi khỏi cõi đời.
Anh trấn an tôi rằng chẳng có gì phải lo sợ cả. Anh giải thích rằng tấm gương không có thật, nó chỉ là một cánh cổng giữa trí tưởng tượng và thế giới thực của tôi mà thôi. Mọi thứ trong gương đều là phản chiếu của thế giới bên ngoài. Sau buổi đó, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ khỏi đôi vai, một tảng đá đè nặng tâm hồn đã được gỡ bỏ.
Suốt cả ngày hôm đó, tôi vẫn còn ngờ vực về những gì mình vừa học được về gương. Tôi vẫn nghĩ chúng là những cánh cổng của cái ác, chực chờ cơ hội tấn công bất cứ ai nhìn vào hay bất cứ kẻ nào dám phơi bày bí mật ghê rợn của chúng. Hầu hết bạn bè tôi đều hoan hỉ khi tôi kể cho chúng nghe về buổi 'trị liệu' với anh trai. Chúng trêu chọc, nói rằng tôi thật dũng cảm khi cuối cùng cũng đối mặt với nỗi sợ. Nhưng nhìn từ một góc độ khác, tôi thấy mình thật thảm hại. Tôi chỉ là một cậu bé ngốc nghếch, không thể gạt bỏ những bộ phim kinh dị ra khỏi đầu mình.
Chương III: Ngày Định Mệnh - 13 Tháng 6, 2025
Mọi thứ tưởng chừng đã ngủ yên, cho đến cái ngày thứ Sáu định mệnh. Ngày 13 tháng 6 năm 2025. Khi tôi choàng tỉnh dậy trong bóng tối mịt mùng của buổi sớm mai, tôi không hề hay biết rằng mình đang bước vào một màn kịch kinh hoàng, nơi tôi là cả diễn viên lẫn nạn nhân. Tôi bật đèn, lững thững bước vào phòng tắm quen thuộc. Một điệu nhún nhảy vu vơ, vô tư lự đưa tôi ngang qua tấm gương lớn, cho đến khi một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi nhận ra điều gì đó bất thường, ghê rợn, như một vết nứt vô hình trên bức tường của thực tại.
Hình ảnh phản chiếu của tôi đã dừng lại. Dừng lại giữa chừng chuyển động, bất động như một bức tượng đá. Khoảnh khắc ấy, thế giới của tôi như ngừng quay. Hoang mang, tôi lùi lại một bước, cảm giác như lưỡi mình đã đông cứng lại trong cổ họng. Bụng tôi trống rỗng như một giếng sâu không đáy, và lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi lạnh, ướt át đến ghê người. Tôi từ từ, chậm rãi quay lại, đối mặt với tấm gương. Ngay lập tức, một luồng rùng mình chạy dọc sống lưng, ớn lạnh hơn cả cái chết, khi tôi thấy hình ảnh phản chiếu của mình đang trừng trừng nhìn tôi với ánh mắt đầy thù địch, một ánh mắt không còn là của tôi nữa. Đôi môi tôi khô khốc, nứt nẻ, và nước bọt cứ thế chảy xuống cổ họng mà tôi không hề hay biết, như một con sông ngầm của nỗi sợ hãi đang dâng trào.
Tôi không thể hét lên. Giọng nói của tôi như bị mắc kẹt, bị xé toạc ra khỏi cơ thể, chỉ còn là một tiếng thì thầm của hư vô. Tôi chỉ có thể chứng kiến, bằng chính đôi mắt kinh hoàng này, những gì đang diễn ra trước mặt. Nhịp tim tôi đập dồn dập, điên cuồng, như một hồi trống tử thần đang điểm. Tôi chắc chắn đã ngã quỵ, nếu không có một lực vô hình nào đó, lạnh lẽo và vô tri, đang ghìm chặt tôi xuống sàn nhà.
Hình ảnh phản chiếu của tôi chậm rãi tiến về phía trước, nhưng đầy cẩn trọng, như một kẻ săn mồi đang thăm dò con mồi. Tiếng bước chân của nó vang vọng trong tai tôi, không phải là tiếng bước chân thực sự, mà là âm thanh của nỗi sợ hãi, của sự hiện diện. Âm thanh ấy quá lớn, quá chói tai đến mức màng nhĩ tôi không thể bỏ qua, không thể kháng cự. Cứ mỗi bước nó đi, tôi lại cảm thấy gần với nó hơn cả chính làn da của mình, như thể nó đang xé rách ranh giới giữa hai thế giới. Nỗi kinh hoàng bao trùm, nhưng tôi không thể chạy thoát, bởi có thứ gì đó đang siết chặt đôi chân tôi, như những sợi xích vô hình.
Rồi tôi nghe thấy chính giọng nói của mình, cất lên những lời thì thầm ghê rợn, nhưng tôi không hề nói, và hình ảnh phản chiếu cũng vậy. Có lẽ đó chỉ là ảo giác trong đầu, một trò đùa tàn khốc của lý trí đang đổ vỡ, nhưng adrenaline vẫn cuồn cuộn chảy trong huyết quản, thiêu đốt mọi giác quan. Trước khi tôi kịp chớp mắt lần nữa, tôi thấy hình ảnh phản chiếu của mình từ từ bò ra khỏi tấm gương. Nó bước vào thế giới của tôi, đổ sụp xuống sàn rồi tan chảy như nước, như một vũng lầy của bóng tối, cho đến khi hòa vào làm chính cái bóng của tôi. Tôi không còn là chính tôi nữa.
Bất chợt, tôi có thể cử động cơ thể trở lại. Tôi có thể nói, có thể la hét nữa. Nhưng không một ai nghe thấy tiếng hét của tôi. Tôi không thể chạy qua tấm gương, cũng không còn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên đó. Chỉ còn là một mặt kính trống rỗng, lạnh lẽo, nuốt chửng sự tồn tại của tôi.
Chương IV: Thực Tại Biến Dạng
Phải mất một khoảng thời gian dài, một thời khắc kéo dài như vô tận, tôi mới nhìn thấy ánh bình minh ló dạng nơi chân trời, xé toạc tấm màn đen của đêm. Tôi nghe thấy tiếng bước chân đang tiến đến từ phòng mình, tiếng bước chân quen thuộc đến rợn người.
Cơ thể tôi như vỡ vụn khi một lần nữa thấy chính mình trong gương. Hình ảnh phản chiếu mang một nét cau mày quen thuộc, hệt như vẻ mặt tôi thường có mỗi sáng thức dậy. Nó dừng lại và nhìn tôi. Rồi bất thình lình, tôi bắt đầu bắt chước hình ảnh phản chiếu: tôi vuốt tóc và nở nụ cười nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo và vô hồn, trước khi quay bước đi cùng một cái nháy mắt. Chính vào khoảnh khắc ấy, tôi kinh hoàng nhận ra mình đã trở thành hình ảnh phản chiếu của chính cơ thể mình, mãi mãi mắc kẹt trong tấm gương lạnh lẽo, nhìn ra thế giới mà tôi từng là một phần, nay chỉ còn là một bóng hình mờ ảo, không thể chạm tới.
Thực thể trong gương là ai?
Dựa trên lời kể, thực thể là một cái bóng phản chiếu của chính người kể chuyện, một bản sao độc lập và thù địch, đã hoán đổi vị trí với anh ta và chiếm lấy thân xác anh ta trong thế giới thực.
Sự cố xảy ra vào ngày nào và có ý nghĩa gì?
Sự cố xảy ra vào Thứ Sáu, ngày 13 tháng 6 năm 2025. Ngày này, đặc biệt là Thứ Sáu ngày 13, thường được coi là một ngày xui xẻo trong văn hóa phương Tây, làm tăng thêm yếu tố rùng rợn và định mệnh cho sự kiện.
Samuel, người anh, đã vô tình đóng vai trò gì trong bi kịch này?
Ban đầu, Samuel là người duy nhất thấu hiểu nỗi sợ của em trai. Tuy nhiên, bằng cách ép buộc em mình đối mặt trực tiếp với tấm gương, anh đã vô tình đẩy người kể chuyện vào vòng xoáy của nỗi sợ hãi tột cùng, tạo điều kiện cho thực thể trong gương thực hiện sự hoán đổi.
Người kể chuyện hiện đang ở đâu?
Cuối cùng, người kể chuyện nhận ra mình đã bị mắc kẹt vĩnh viễn bên trong tấm gương, trở thành hình ảnh phản chiếu, trong khi bản sao của anh ta đang sống cuộc đời thật bên ngoài.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
