Khám phá bí ẩn kinh hoàng về nền văn minh cổ đại trên Mars qua buổi thôi miên đầy ám ảnh của CIA năm 1984. Sự thật vùi lấp dưới lớp bụi thời gian.

Gió rít qua khe cửa, cuốn theo những lá khô xào xạc trên sân thượng tòa nhà Fort Meade vào một buổi sáng xám xịt năm 1984. Joe đứng đó, nhấp ngụm cà phê đắng ngắt, cảm nhận cái lạnh thấm vào xương tủy trước khi bị triệu hồi vào bóng tối của căn phòng thí nghiệm.
Cánh cửa vào hư vô
Trong căn phòng tù mù ánh sáng, ba bóng người ngồi lặng lẽ như những pho tượng. Họ đeo lên đầu Joe một chiếc mũ chằng chịt dây điện và điện cực – những xúc tu của công nghệ đỉnh cao thời bấy giờ. "Sẵn sàng chưa, Joe?" Một giọng nói trầm đục vang lên, cắt ngang tiếng rè rè của máy ghi âm. Joe gật đầu. Luồng ý thức của anh bắt đầu tách rời khỏi thực tại, trôi dạt vào một cõi không gian mà mắt thường không thể chạm tới.
"Tập trung vào tọa độ: 40.89 độ Bắc, 9.55 độ Tây..."
Mắt Joe nhắm nghiền. Ban đầu chỉ là những vệt sáng nhiễu loạn như sóng vô tuyến hỏng. Nhưng rồi, hơi thở anh chậm lại, sâu hơn. Một hình ảnh dần hiện ra từ hư không: Một khối kim tự tháp khổng lồ, màu vàng đất sẫm như màu đậu bắp, nằm lọt thỏm trong một vùng đất trũng đến rợn người. "Nó quá cao..." Joe thầm thì, giọng anh run rẩy như thể vừa chạm tay vào một lăng mộ cổ đại.
Những bóng ma megalithic
Khi các chuyên gia yêu cầu anh ngược dòng thời gian về trước một biến cố địa chất thảm khốc, thế giới xung quanh Joe rung chuyển. Những cơn bão bụi mù mịt biến mất, nhường chỗ cho những cấu trúc megalithic vĩ đại. Những bức tường đá nhẵn nhụi, những góc cạnh hoàn hảo đến mức phi lý hiện ra.
Joe nín thở: "Tôi thấy những bóng người... họ rất cao, gầy guộc nhưng khổng lồ. Họ như những cái bóng từ quá khứ hiện về, mặc trang phục bằng thứ lụa nhẹ tênh, ôm sát cơ thể." Anh cảm thấy mình nhỏ bé, như một con kiến lạc bước vào cung điện của những vị thần đã bị lãng quên. Tại tọa độ 45.89 Bắc, 354.1 Đông, một cột đá obelisk sừng sững hiện ra, gợi nhắc đến đài tưởng niệm Washington nhưng với một vẻ u ám, lạnh lẽo của một nền văn minh đang hấp hối.
Tiếng khóc của một hành tinh đang chết
Dưới sự dẫn dắt của giọng nói, Joe tiến sâu vào những hầm trú ẩn trong lòng núi đá tại 80 độ Nam, 64 độ Đông. Đó không phải là nhà ở; đó là những căn phòng ngủ đông. Những con người khổng lồ ấy đang ngủ. Họ ngủ để trốn tránh những cơn bão gào thét bên ngoài, ngủ để chờ đợi một điều gì đó không bao giờ trở lại.
"Họ đang chết," Joe thốt lên, một nỗi buồn man mác xâm chiếm tâm trí anh. "Môi trường của họ đã hỏng hoàn toàn. Một nhóm người đã rời đi trên những con tàu bằng kim loại sáng loáng để tìm vùng đất mới... một nơi đầy rẫy núi lửa và cây cối xanh tươi, nhưng cũng đầy nguy hiểm." Có phải họ đã đến Trái Đất? Câu hỏi đó lơ lửng trong không trung, không lời đáp.
Hồi kết: Trở về từ cõi chết
"Hãy trở lại theo tiếng nói của tôi... ngay bây giờ, ngày 22 tháng 5 năm 1984..."
Ánh đèn bật sáng. Joe mở mắt, mồ hôi đầm đìa. Anh run rẩy mở chiếc phong bì niêm phong đặt trên bàn. Bên trong là một tấm thẻ ghi dòng chữ khiến tim anh như ngừng đập: Hành tinh Sao Hỏa. Thời gian: 1 triệu năm trước Công Nguyên.
Căn phòng vẫn vậy, nhưng Joe biết rằng, từ giây phút đó, anh sẽ không bao giờ nhìn lên bầu trời đêm theo cách cũ được nữa. Những tiếng thì thầm của những kẻ khổng lồ trên hành tinh đỏ sẽ còn ám ảnh anh trong từng giấc ngủ.
Project Stargate là gì?
Đây là một dự án bí mật của CIA được thành lập vào năm 1978 tại Fort Meade, Maryland, nhằm sử dụng khả năng ngoại cảm (remote viewing) để thu thập tình báo.
Joseph McMoneagle là ai?
Ông là một chuẩn úy quân đội Mỹ và là một trong những "người xem từ xa" xuất sắc nhất của dự án, nổi tiếng với khả năng mô tả chính xác các mục tiêu mà ông chưa bao giờ đặt chân đến.
Sự thật về buổi thôi miên Mars 1984?
Đây là hồ sơ có thật đã được giải mật của CIA. Trong buổi này, Joe đã mô tả những cấu trúc giống kim tự tháp và những sinh vật khổng lồ trên Sao Hỏa từ 1 triệu năm trước mà không biết trước mục tiêu.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
