Khám phá bí mật rùng rợn về người cha kỳ dị dưới hầm tối và hành trình của cô bé Katie trong một thị trấn nhỏ đầy rẫy những sự im lặng chết chóc.
Vào ngày 15 tháng 03 năm 2026, nhật ký của một linh hồn lạc lối đã hé lộ những góc khuất kinh hoàng phía sau vẻ bình yên giả tạo của một thị trấn nhỏ.
Chương II: Những Tiếng Rung Của Kim Loại
Mỗi buổi sáng ở thị trấn này đều như một sự tái thiết lập của hư vô. Trong cái tĩnh lặng đến phát nghẹt, nơi mà người ta tin rằng chẳng có gì xảy ra, thì bóng tối vẫn âm thầm sinh sôi. Tôi thức dậy khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng. Đó là khoảnh khắc tuyệt vời nhất – khi không khí mang theo vị tươi mới của sương sớm nhưng cũng lạnh lẽo như một nhát dao chạm vào da thịt.
Nhưng tôi không được phép tận hưởng sự yên bình ấy quá lâu. Tôi có những "nhiệm vụ" phải hoàn thành. Cha tôi, nếu có thể gọi thực thể ấy là cha, dành phần lớn thời gian cuộn tròn dưới căn hầm tối tăm. Ông chỉ trồi lên khi cơn đói cào xé. Và đêm qua, tôi biết ông đã thức giấc.
Việc đầu tiên: Đặt bẫy. Tôi khoác vội chiếc áo khoác lên bộ đồ ngủ, xỏ đôi ủng vấy bùn và cầm theo chiếc đèn pin. Ánh sáng leo lắt từ đèn pin là thứ duy nhất dẫn lối trong căn nhà mất điện này. Cha bảo phải tiết kiệm điện, nhưng tôi biết, ông thích bóng tối hơn.
Tôi bước ra sau nhà, nơi khu vườn tan chảy vào cánh rừng già. Tại góc hàng rào bị thủng, tôi đặt một quả táo cũ vào chiếc bẫy sắt mà Danny đã dạy tôi cách làm. Tiếng "cạch" khô khốc khi lẫy sắt được kéo lại vang lên giữa màn đêm, nghe như tiếng nghiến răng của một kẻ sát nhân đang chờ đợi.
Sự Phản Bội Của Ánh Sáng
Khi tôi dọn dẹp xong "thùng chất thải" của cha và mang nước xuống hầm, ông vẫn đang ngủ. Tiếng ngáy của ông không giống con người; nó sâu, trầm, và mang âm hưởng của kim loại va chạm. Nó rung động qua sàn bê tông, truyền thẳng vào xương tủy tôi.
Mặt trời lên cao. Tôi lỡ mất cơ hội tắm rửa. Phòng tắm trong nhà đã bị phá hủy khi cha đuổi theo một con sóc vào đó – một cảnh tượng kinh hoàng mà tôi chẳng muốn nhớ lại. Giờ đây, mọi việc vệ sinh đều phải diễn ra ngoài trời, lén lút như một tội ác.
Tôi quyết định đi tìm Danny. Bước qua dãy phố chính, tôi thấy Bà Cadry và Bác sĩ Jameson đang bắt đầu ngày mới như những quân cờ trên một bàn cờ cũ kỹ. Rồi tôi gặp Darrell – người đàn ông vô gia cư hiền lành cùng chú chó nhỏ.
"Cháu đi tìm cậu nhóc Danny à?" – Darrell hỏi, đôi mắt ông hiện lên vẻ kỳ lạ – "Cậu ta không có ở nhà đâu. Cậu ta đi về hướng cây cầu phía Bắc với mấy đứa lớn hơn rồi. Hình như là tới bãi bắn súng cũ."
Một cảm giác nôn nao trào dâng. Danny, người bạn duy nhất, lại đang ở cùng những kẻ xa lạ với những khẩu súng đen ngòm. Tôi chạy. Đôi chân rã rời, hơi thở đứt quãng. Khi tới nơi, tôi thấy Danny đứng giữa hai cậu trai lớn hơn (một kẻ tóc đen mà Danny gọi là Jackass và một cậu tóc vàng).
"Nhìn kìa Danny, bạn gái cậu đó hả? Bảo cô ấy đi gội đầu đi!" – Tiếng cười nhạo báng của tên tóc đen vang lên. Mặt tôi nóng bừng, đỏ gắt vì xấu hổ và kiệt sức. Danny đưa cho tôi 10 đô la để tôi đi ăn một mình tại Rocks' Market and Deli. Cậu ấy không đi cùng tôi. Sự cô độc lúc đó còn đáng sợ hơn cả bóng tối dưới căn hầm.
Bữa Ăn Đẫm Máu
Tôi trở về nhà khi hoàng hôn buông xuống. Sự mệt mỏi bao trùm, nhưng rồi cửa hầm bật mở. Một luồng hơi lạnh lẽo và mùi rỉ sét xộc lên.
"Tốt. Con đã về. Thức ăn đã dính bẫy. Mang nó lại đây." – Giọng nói của cha gurgling (ùng ục) như có nước trong cuống họng.
Bên ngoài bẫy, một con gấu mèo đang giãy giụa. Nó bị thương nặng nhưng vẫn còn sống. Cha tôi thích sự sống trong bữa ăn của mình. Ánh mắt ông sáng rực trong bóng tối, nước dãi chảy dài, và những cái vuốt sắc nhọn cào cấu xuống sàn nhà đầy thèm khát.
Tôi chạm vào vai ông – một lớp giáp đen ebony (carapace) lạnh ngắt và cứng cáp. "Bình tĩnh nào cha, con sẽ lấy nó cho cha."
Tôi cầm con dao bếp, nhắm mắt và kết thúc sự đau đớn của sinh vật nhỏ bé ấy. Máu nhỏ giọt trên sàn nhà. Khi tôi ném xác con vật vào phòng cha, một thứ gì đó như chiếc đuôi gai góc quất mạnh trong không trung, xuyên thủng con mồi ngay giữa chừng. Trong chớp mắt, tiếng xương gãy răng rắc và tiếng xé thịt vang lên rợn người. Cha tôi đang tận hưởng bữa tiệc của mình.
Tôi quay trở lên, lau sạch vết máu trên tay và sàn nhà. Đêm nay, tôi sẽ tắm dưới ánh trăng, cố gắng gột rửa thứ mùi hôi thối này khỏi tâm hồn mình, trong khi chờ đợi xem ngày mai liệu Danny có còn là Danny mà tôi biết...
Tại sao cha của Katie lại có hình dạng kỳ quái như vậy?
Dựa trên các chi tiết như lớp giáp đen (carapace), móng vuốt, đuôi gai và giọng nói metallic, có vẻ như "người cha" không phải là con người mà là một sinh vật dạng giáp xác hoặc một thực thể biến dị chưa xác định.
Mối quan hệ giữa Katie và Danny đang gặp vấn đề gì?
Sự xuất hiện của những người bạn mới (những cậu trai lớp 8) và súng đạn tại bãi bắn súng cũ đang tạo ra khoảng cách giữa hai người, khiến Katie cảm thấy bị bỏ rơi và lạc lõng.
Địa điểm Rocks' Market and Deli có vai trò gì?
Đây là nơi duy nhất kết nối Katie với thế giới bình thường, nơi cô được ăn những món ăn của con người và được nhìn thấy những gương mặt quen thuộc thay vì bóng tối dưới căn hầm.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - UwU_Cascade
