Lạc bước giữa dãy núi Superstition, tôi đã tìm thấy vàng. Nhưng thứ chờ đợi trong bóng tối không phải sự giàu sang, mà là những thực thể không thuộc về thế giới này.
Lời Nguyền Truyền Kiếp
Cả cuộc đời tôi là một chuỗi những ngày dài bị vây hãm bởi bóng ma của một huyền thoại: Mỏ vàng thất lạc của Người Hà Lan. Cha tôi đã hiến dâng linh hồn mình cho nó. Ông điên cuồng lục lọi mọi tấm bản đồ cũ nát, gót chân mòn vẹt trên những cung đường đầy cát bụi, tin tưởng tuyệt đối rằng mình là kẻ được chọn. Ông đã ra đi với đôi mắt vẫn rực cháy khát khao ấy, để lại cho tôi một di sản của sự hoài nghi và ám ảnh.
Hàng năm, tôi vẫn lầm lũi trở lại dãy núi Superstition. Có lẽ đó là sự điên rồ, hoặc là một nghi lễ đau đớn để gọi về ký ức của cha. Giữa sa mạc mênh mông, dưới bầu trời đêm đặc quánh, tôi cảm thấy hơi thở của ông ngay sát bên mình, thì thầm về một kho báu có thể biến kẻ bần cùng thành bậc đế vương.
Vực Thẳm Và Kẻ Dẫn Đường Không Mặt
Mọi chuyện bắt đầu vào một mùa Thu định mệnh, khi tôi sở hữu bản sao tấm bản đồ của một thợ mỏ đã mất tích biệt tăm. Tôi lún sâu vào những vùng đất chưa ai đặt chân tới cho đến khi mặt trời lặn xuống, để lại một màn đêm lạnh lẽo và sự cạn kiệt của nguồn nước. Trong bóng tối đánh lừa thị giác, tôi bước hẫng vào hư không.
Tôi nhào lộn khỏi vách đá, cơ thể va đập vào những bụi gai và xương rồng sắc lẹm trước khi bất tỉnh dưới đáy khe núi sâu. Khi tỉnh lại, mắt cá chân tôi đã gãy nát, phản bội lại ý chí của chủ nhân. Giữa những hình thù quái dị của cây gỗ sắt, một bóng người xuất hiện. Đó là một người phụ nữ trẻ, khoác chiếc áo flannel mỏng manh giữa cái lạnh thấu xương, im lặng như một pho tượng đá.
Tôi kêu cứu, nhưng giọng quản đặc không thể thốt nên lời. Cô ấy bắt đầu bước đi, không ngoái đầu, không một tiếng động. Tôi lê lết đuổi theo cô ấy vào lòng một con suối cạn, nơi ánh đèn pin của tôi không bao giờ chạm tới được tấm lưng kia. Cô ấy không phải là cứu tinh, cô ấy giống như một sứ giả dẫn lối vào cõi chết.
Đồng Tiền Của Người Chết
Dưới lòng suối, ánh đèn của tôi lóe lên. Một đồng tiền vàng doubloon cổ của Tây Ban Nha nằm đó, lạnh lẽo và nặng trĩu những bí mật từ thế kỷ trước. Lòng tham trỗi dậy, lấn át cả nỗi sợ. Tôi tin rằng mình đã chạm tay vào kho báu huyền thoại. Tôi đuổi theo cô gái ấy đến một mỏm đá, nơi không khí đặc quánh sự đe dọa. Không tiếng dế mèn, không tiếng gió, chỉ có cảm giác của hàng ngàn con mắt đang theo dõi từ bóng tối.
Cô ấy biến mất vào một lối hẹp dẫn sâu vào lòng núi. Tôi lách mình qua khe đá, tiến vào một hang động ấm áp và ẩm ướt một cách rợn người. Dưới chân tôi không phải là vàng, mà là những di vật của những kẻ xấu số: một chiếc đèn pin thập niên 50, đầu cuốc rỉ sét, và một chiếc ủng leo núi còn mới. Tiếng bước chân kéo lê vang lên từ phía sâu thẳm...
Thực Thể Trong Bóng Tối
Tôi vấp phải một thứ gì đó. Soi đèn xuống, tim tôi như ngừng đập. Một bộ xương người với những mẩu thịt xám khô khốc còn bám lại, khoác trên mình chính bộ quần áo flannel mà cô gái kia đã mặc. Sự thật ập đến như một nhát dao: Kẻ dẫn đường cho tôi đã chết từ lâu.
Nhưng hang động này không hề trống rỗng. Phía trước, một mạch vàng dày bằng đùi người tỏa sáng lấp lánh trên vách đá, tiền vàng rải rác như rác rưởi. Và rồi, tôi nghe thấy tiếng thở. Khò khè. Sâu hoắm.
Trên trần hang, một sinh vật nhợt nhạt hơn cả mặt trăng, không có mắt với đôi tai khổng lồ đang bò trườn như một con nhện. Nó lao vào tôi với một tiếng gầm gừ hung dữ. Tôi nện mạnh đèn pin vào nó và chạy thục mạng. Phía trước tôi, hàng chục tiếng cào xé khác vang lên. Tôi đang đứng giữa một bầy quỷ dữ giữ cửa kho báu.
Sự Lựa Chọn Cuối Cùng
Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi ném đồng vàng doubloon đi để đánh lạc hướng lũ quái vật. Khi định thoát ra, một giọng nói thều thào vang lên sau lưng: “Đợi đã... Làm ơn, hãy mang xương cốt của tôi ra khỏi nơi này. Tôi muốn được ngủ nơi có ánh mặt trời.”
Giữa vàng bạc chất cao như núi và bộ hài cốt của người phụ nữ tội nghiệp, tôi chỉ có một giây để chọn. Tôi đổ sạch ba lô, nhét đầy những khúc xương khô khốc vào đó và chạy trốn khỏi địa ngục ngay khi lũ quái vật tràn vào phòng chứa vàng.
Tôi chạy cho đến khi phổi bốc cháy, cho đến khi ánh bình minh đầu tiên xé toạc màn đêm. Tôi đã mang cô ấy đi xa khỏi bóng tối đó, đến một ngọn đồi yên tĩnh dưới cây mesquite cổ thụ. Khi tôi lấp đất xong, hình bóng cô ấy hiện ra với một nụ cười thanh thản trước khi tan biến vào hư không.
Mỏ vàng của Người Hà Lan vẫn ở đó, chôn vùi cùng những sinh vật không tên. Tôi viết những dòng này như một lời cảnh báo: Có những bí mật tốt nhất nên được giữ kín trong bóng tối vĩnh hằng.
Mỏ vàng của Người Hà Lan thực sự nằm ở đâu?
Nó nằm sâu trong dãy núi Superstition, Arizona, nhưng lối vào đã bị che giấu bởi những khe nứt hiểm trở và những thế lực không thuộc về thế giới này.Những sinh vật trong hang động là gì?
Chúng là những thực thể nhợt nhạt, không mắt, thích nghi với bóng tối và cực kỳ hung dữ, đóng vai trò như những kẻ canh giữ kho báu khỏi sự xâm nhập của con người.Tại sao nhân vật chính lại chọn lấy xương cốt thay vì vàng?
Đó là sự trỗi dậy của nhân tính trước lòng tham, và cũng là cách duy nhất để hóa giải sự đeo bám của linh hồn người phụ nữ đã dẫn đường cho anh ta.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - Huyền thoại dãy núi Superstition
