Một khối cầu khổng lồ, phát sáng lờ mờ, lướt đi trong đêm tĩnh mịch. Là ảo ảnh, là sự hiện diện tâm linh, hay một điềm báo kinh hoàng cho kẻ còn sống? Lời kể rùng rợn của một nhân chứng cô độc.

[ BẢN_GHI_HÌNH_AI_ĐƯỢC_KÍ_HOẠ ]
Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối và sự thật, lúc hai giờ sáng tăm tối, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bất ngờ đánh thức tôi dậy. Không phải cơn ác mộng, không phải tiếng động lạ, chỉ là một cảm giác ớn lạnh không thể cắt nghĩa, len lỏi qua từng thớ thịt. Tôi choàng tỉnh, và trong giây phút ấy, mọi tế bào trong tôi hóa đá.
Bóng Hình Từ Cõi Khác
Ngay giữa căn phòng ngủ quen thuộc của tôi, lơ lửng trên không trung, là một thực thể tròn trịa, đen thẳm nhưng lại phản chiếu một ánh sáng lờ mờ không đến từ đâu cả, to lớn đến mức chiếm trọn tầm mắt. Nó không phát ra âm thanh, không rung động, chỉ lơ lửng vô trọng lực, như một con mắt khổng lồ không chớp, một cái bóng của chính hư vô. Tim tôi đập thình thịch, một nhịp trống loạn xạ trong lồng ngực khô khốc. Tôi cố gắng tìm kiếm logic, tìm kiếm một lời giải thích khoa học, nhưng sự hiện diện đó hoàn toàn thách thức mọi lý lẽ.
Nó bắt đầu di chuyển. Không vội vã, không chủ đích rõ ràng, chỉ là một sự trôi dạt chậm rãi, uyển chuyển dọc theo trần nhà. Mỗi milimet nó lướt qua, không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, mang theo một mùi hương lạ lùng – mùi của bụi bặm cũ kỹ trộn lẫn với thứ gì đó kim loại, lạnh lẽo, và vô cùng xa lạ. Tôi dõi theo nó, đôi mắt dán chặt, không dám chớp, sợ rằng một tích tắc lơ là sẽ khiến nó biến mất, hoặc tệ hơn, di chuyển đến gần hơn.
Rồi nó đến cửa sổ. Không dừng lại, không do dự. Chỉ đơn thuần là chạm tới khung cửa sổ và, trong một khoảnh khắc kinh hoàng đến thót tim, tan rã thành những hạt bụi đêm, hòa vào bức màn đen đặc của màn đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào, chỉ là một lỗ hổng vô định hình trong thực tại.
Tiếng Vọng Của Kẻ Đã Khuất
Cái bóng ma vô hình ấy đã đi, nhưng nỗi ám ảnh thì không. Ký ức về nó khắc sâu vào tâm trí tôi, không ngừng cào xé, không ngừng đặt ra những câu hỏi không lời đáp. Và rồi, một ký ức khác ùa về, gắn liền với một vết sẹo cũ trong tim tôi. An, người bạn thân nhất của tôi, đã lìa đời vào năm ngoái. Cái chết của cậu ấy để lại một khoảng trống khổng lồ, một sự mất mát không thể lấp đầy.
Trong suốt những tháng đầu sau sự ra đi của An, tôi vẫn thường cảm thấy dường như linh hồn của cậu ấy vẫn vương vấn quanh tôi, như một làn hương quen thuộc, một tiếng thì thầm vô hình trong gió, một sự hiện diện êm dịu, đôi khi là nỗi buồn thấu tận. Đó là một niềm an ủi kỳ lạ, một sợi dây vô hình kết nối chúng tôi qua ranh giới của sự sống và cái chết.
Nhưng dạo gần đây, sự hiện diện ấy, một cách đột ngột và tàn nhẫn, đã tan biến. Khoảng trống mà An để lại giờ đây còn trống rỗng hơn, lạnh lẽo hơn cả cái chết. Nó không còn là nỗi nhớ, mà là một sự vắng mặt tuyệt đối, đến mức đáng sợ.
Lời Giải Hay Lời Nguyền?
Có phải khối cầu ấy... có phải nó là dấu hiệu cho sự biến mất hoàn toàn của An khỏi thế giới này, hay là một điềm báo rùng rợn hơn? Là một thực thể siêu nhiên, một ảo ảnh do nỗi đau tạo ra, hay một sinh vật không xác định từ một chiều không gian khác? Ai đã từng chứng kiến điều gì tương tự? Ai có thể giải thích được thứ quái dị đã lướt qua phòng tôi vào cái đêm kinh hoàng đó?
Thứ quái dị đó, tôi tự hỏi, có phải là hiện thân của sự trống rỗng mà An để lại, hay là một cánh cổng dẫn đến một nỗi kinh hoàng khác, mà tôi, kẻ còn sống, buộc phải đối mặt? Giấc ngủ giờ đây là một sự xa xỉ, và mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ trong đêm đều mang theo tiếng vọng của hư vô.
Điều gì đã đánh thức nhân vật chính vào lúc 2 giờ sáng?
Một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bất ngờ, không phải cơn ác mộng hay tiếng động lạ, đã đánh thức nhân vật chính dậy vào đúng 2 giờ sáng.
Thực thể bí ẩn trong phòng được mô tả như thế nào?
Nó được mô tả là một thực thể tròn trịa, đen thẳm nhưng phản chiếu ánh sáng lờ mờ, to lớn và lơ lửng vô trọng lực. Nó trôi dạt chậm rãi dọc theo trần nhà mà không gây ra tiếng động.
Mối liên hệ giữa khối cầu và người bạn đã mất là gì?
Người bạn thân của nhân vật chính, An, đã mất năm ngoái. Ban đầu, nhân vật chính cảm nhận được sự hiện diện linh hồn của An, nhưng gần đây sự hiện diện đó đã biến mất một cách đột ngột. Nhân vật chính băn khoăn liệu khối cầu có phải là dấu hiệu cho sự biến mất hoàn toàn của An hay một điềm báo nào đó.
Khối cầu bí ẩn đã biến mất như thế nào?
Khi chạm tới khung cửa sổ, khối cầu không dừng lại mà tan rã thành những hạt bụi đêm, hòa vào bức màn đen đặc của màn đêm, không để lại dấu vết.
Liệu đây có phải là một hiện tượng siêu nhiên hay một ảo ảnh?
Câu chuyện không đưa ra lời giải đáp cuối cùng, để ngỏ câu hỏi về bản chất của khối cầu – liệu đó là một thực thể siêu nhiên, một ảo ảnh do nỗi đau, hay một sinh vật từ chiều không gian khác, đồng thời nhấn mạnh nỗi sợ hãi và sự băn khoăn của nhân vật chính.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn

