Năm 7 tuổi, tôi đã nhìn thấy thứ không nên thấy trong bóng tối tuyệt đối. 43 năm trôi qua, đôi mắt ấy vẫn rình rập tôi trong từng hơi thở.

Khi kim đồng hồ quay ngược về ký ức của 43 năm về trước, tôi thấy mình chỉ là một đứa trẻ lên bảy, ngây thơ bước theo gót chân mẹ đến nhà một người quen. Ngày hôm đó, nắng vẫn vàng vọt trên những con phố, nhưng bên trong ngôi nhà ấy, có một vùng tối rình rập chưa bao giờ được gột rửa.
Hố đen của sự ngây thơ
Tôi và những đứa trẻ trạc tuổi bị cuốn vào trò chơi trốn tìm – một trò chơi vốn dĩ để tìm tiếng cười, nhưng lần này lại dẫn lối cho quỷ dữ. Chúng tôi lùa nhau xuống tầng hầm, nơi không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và sự hiện diện của những thứ bị lãng quên.
Đột nhiên, một đứa trẻ đứng trên bậc thang cao nhất đã thực hiện một hành động định mệnh: tắt phụt đi nguồn sáng duy nhất. Bóng tối sập xuống, nặng nề và tuyệt đối như một tấm vải liệm đen kịt bao trùm lấy linh hồn. Dù ở gian phòng kế bên, những ô cửa sổ nhỏ sát mặt đất cố gắng hắt vào chút ánh sáng mờ đục, nhưng chúng chỉ đủ để khiến bóng tối trở nên sống động hơn, đáng sợ hơn.
Sự hiện diện của đôi mắt không đồng tử
Ngay khoảnh khắc ánh sáng vụt tắt, tôi đã nhìn thấy chúng. Hai con mắt khổng lồ.
Chúng không thuộc về bất cứ tạo vật nào trên thế gian này. Trắng lóa, rực rỡ một cách kỳ dị, chúng phát sáng giữa màn đêm đặc quánh nhưng lại không có lấy một chút sự sống. Không đồng tử. Không màu sắc. Thứ ánh sáng ấy giống hệt như những hạt nhiễu trắng xóa trên màn hình TV mất sóng, rung động và lạnh lẽo.
Tôi hoảng loạn nhắm chặt mắt, hy vọng đó chỉ là một ảo ảnh quang học. Nhưng không. Dù tôi có xoay người đi đâu, dù có dịch chuyển cơ thể về hướng nào, mỗi khi hé mở hàng mi, chúng vẫn ở đó. Chằm chằm nhìn thẳng vào tận sâu thẳm nỗi sợ của tôi.
Chúng không có khuôn mặt, không có hình hài, cũng chẳng có lấy một đường nét nhân tính. Chỉ là đôi mắt, to lớn như mắt rồng với những đường lượn sắc lạnh như cánh ở đuôi mắt, lơ lửng trong hư vô. Một sự tồn tại thuần túy của nỗi kinh hoàng.
Nỗi ám ảnh xuyên thế kỷ
Khi ánh đèn bừng sáng, tôi tháo chạy. Tôi chạy như thể tử thần đang vuốt ve sau gáy, lao về phía mẹ và kiên quyết không bao giờ quay lại hố đen ấy nữa. Kể từ ngày định mệnh đó, một giác quan thứ sáu quái đản đã thức tỉnh trong tôi. Tôi trở nên nhạy cảm với những rung động của bóng tối, những điều mà người bình thường gọi là 'khó giải thích'.
Tôi đã dành cả đời mình, lang thang trên những thư viện số, gõ nát bàn phím trên Google, lục tìm trong những tài liệu về quỷ học và quái vật học, nhưng hoàn toàn vô vọng. Không một ghi chép, không một hình ảnh, không một ai từng nhắc về thực thể ấy. Một người bạn từng bảo đó là mắt quỷ, nhưng tôi biết, quỷ dữ trong thần thoại vẫn còn mang hơi hướng của sự sống, còn thứ tôi thấy... nó là một sự trống rỗng đầy đe dọa.
Giờ đây, ở tuổi 50, khi mái đầu đã điểm bạc, tôi vẫn thường xuyên giật mình tỉnh giấc bởi đôi mắt trắng ấy trong những cơn ác mộng. Nó không phải là mơ. Nó là một sự thật kinh hoàng đã bị vùi lấp dưới tầng hầm năm ấy.
Thực thể này có thể là gì theo góc nhìn tâm linh?
Nhiều giả thuyết cho rằng đây có thể là một thực thể 'Shadow Person' cấp cao hoặc một dạng năng lượng tàn dư từ một chiều không gian khác bị kẹt lại trong bóng tối.
Tại sao đôi mắt lại có hình dạng giống nhiễu sóng TV?
Đây là chi tiết kỳ lạ nhất, gợi liên tưởng đến hiện tượng 'White Noise' - nơi mà các tần số không xác định giao thoa, có thể nhân vật chính đã nhìn xuyên qua bức màn thực tại.
Có ai từng gặp trải nghiệm tương tự không?
Cho đến nay, chưa có ghi chép chính thức nào về cặp mắt rồng trắng không đồng tử, biến câu chuyện này thành một trong những bí ẩn đơn độc nhất thế giới.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



