Câu chuyện rợn người về một kẻ đã dàn dựng cái chết của chính mình để tống khứ người tình phản bội vào tù, rồi dùng cỗ máy thời gian xóa sổ thực tại.

Lời Tự Thú Từ Hư Vô
Tôi viết những dòng này khi bóng tối đã đặc quánh lại, và thời gian không còn là sợi dây trói buộc linh hồn tôi nữa. Đã đủ lâu để những dấu vết bị xóa nhòa, đã đủ xa để công lý trần gian không còn vươn tới được cổ họng tôi. Đây không phải là một lời kêu cứu, cũng chẳng phải một bản cáo trạng. Đây chỉ là tiếng thì thầm của một bóng ma đang sống giữa đời thực, kẻ đã bước qua lằn ranh mà người thường cả đời cũng không dám nhìn xuống.
Nhiều năm trước, tôi đã yêu. Một tình yêu nồng cháy đến mức chúng tôi tan chảy vào thế giới riêng, cùng nhau xây dựng những ý tưởng điên rồ, cùng nhau nhốt mình trong phòng thí nghiệm để tạo ra thứ mà thế gian gọi là điều không tưởng. Và rồi, cô ấy phản bội tôi. Sự phản bội ấy không chỉ là một vết đâm, nó là một sự sụp đổ của cả vũ trụ mà chúng tôi đã dày công kiến tạo.
Hiện Trường Giả Và Bản Án Oan Nghiệt
Tôi không gào thét, không chất vấn. Tôi im lặng chuẩn bị cho một màn kịch đẫm máu. Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, tôi bắt đầu dàn dựng cái chết của chính mình. Máu của tôi vương vãi khắp sàn bếp. Máu và tóc của tôi bị vứt bỏ trong cốp xe của cô ấy. Một chiếc búa nặng nề, dính đầy máu và mang theo dấu vân tay của cô ấy - những dấu vết mà tôi đã khéo léo yêu cầu cô ấy cầm lấy từ đêm trước.
Tôi biến mất vào màn đêm, để lại một hiện trường kinh hoàng. Cô ấy trở về nhà với một cánh cửa khóa chặt và một cơn ác mộng hiện hữu. Cảnh sát ập đến. Những câu hỏi không có lời giải. Những lời thề thốt vô vọng. Cô ấy bị bắt. Không một ai tin cô ấy. "Cái phần đó của câu chuyện nên ám ảnh tôi nhiều hơn mới phải..." nhưng không, tôi cảm thấy một sự giải thoát lạnh lẽo.
Nghịch Lý Của Kẻ May Mắn
Nhưng đây mới là điều sẽ khiến xương tủy bạn phải lạnh toát: Cỗ máy mà chúng tôi cùng chế tạo đã thực sự vận hành. Tôi đã sử dụng nó để quay ngược dòng thời gian, đối diện với chính bản thân mình trong quá khứ. Tôi kể cho "tôi" nghe tất cả: về sự phản bội, về hiện trường giả, về bản án mà cô ấy phải gánh chịu trong một thực tại khác.
Ở dòng thời gian này, chúng tôi đã tháo dỡ cỗ máy mãi mãi. Chúng tôi trúng số độc đắc - một hệ quả tất yếu của kẻ nắm giữ tương lai. Tôi hiện hữu như một người đàn ông may mắn, một kẻ tử tế với những mối quan hệ mới. Nhưng đôi khi, trong những đêm thanh vắng, một gánh nặng vô hình đè nén lồng ngực tôi. Không phải vì tôi tiếc thương cô ấy, mà vì tôi nhận ra: Tôi đã bước qua ranh giới của quỷ dữ và chẳng có hậu quả nào xảy đến cả.
Người đời nói rằng lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt. Nhưng với tôi, lưới trời đã bị xé nát bởi chính bàn tay tôi. Tôi đang sống một cuộc đời hoàn hảo từ đống đổ nát của một kiếp người mà tôi đã tống vào ngục tối. Sự im lặng này chính là bản án duy nhất mà tôi phải mang theo.
Làm thế nào nhân vật chính có thể lấy được vân tay trên hung khí?
Hắn đã nhờ người tình cầm chiếc búa vào đêm hôm trước với một lý do bâng quơ, sau đó giữ nguyên hiện trạng để dàn dựng hiện trường giả vào ngày hôm sau.Tại sao có hai "nhân vật chính" cùng tồn tại?
Nhờ cỗ máy thời gian, phiên bản tương lai đã quay về gặp phiên bản quá khứ. Họ đã thỏa thuận để sống hai cuộc đời riêng biệt nhưng dưới cùng một danh tính mà không gây ra sự nghi ngờ.Số phận của người phụ nữ trong dòng thời gian đầu tiên ra sao?
Cô ấy đã bị bắt và kết án vì tội giết người mà cô không hề thực hiện, chịu mục xương trong tù vì một cái xác không bao giờ được tìm thấy.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|